Chương 8: Cái gọi là đệ tử Đường Môn.

- Đường Kim, nếu như sư phụ của cậu đã thật sự mất đi rồi vậy thì hôn ước mà ông ấy định ra cũng chính là nguyện vọng của ông ấy, chẳng lẽ cậu muốn làm trái nguyện vọng của sư phụ mình hay sao?

Tần Khinh Vũ lắc lắc đầu, nói:

- Tôi tin tưởng, cậu sẽ không làm trái nguyện vọng của sư phụ của cậu. Mà bản thân tôi cũng không hủy bỏ hôn ước này, chuyện hủy bỏ hôn ước này tôi không thể nào đáp ứng được cho cậu.

Đường Kim không khỏi một trận ủ rũ, hôn ước này, thật đúng là không phải dễ dàng có thể hủy bỏ như vậy a!

- Đường Kim, tôi biết bây giờ cậu vẫn còn không biết một chút gì về Dao Da nhà tôi cả. Bất quá, chuyện đó cũng không có vấn đề gì, hiện nay tuổi của 2 đứa vẫn còn nhỏ. 2 đứa còn học Đại Học nữa, 2 đứa vẫn còn nhiều thời gian để có thể hiểu biết lẫn nhau.

Tần Khinh Vũ lại mở miệng lần nữa, nói:

- Một tháng trước, sư phụ của cậu đã viết cho tôi một phong thơ. Tôi sớm biết cậu đã đến nơi này nên cũng đã chuẩn bị một gian phòng cho cậu. Sau khi cậu đến đây thì có thể ở chỗ của tôi, đến lúc đó thì cậu và Dao Dao có thể cùng đi học, khi tan học thì cũng cùng nhau về nhà.

- Mẹ, con mới không cần cũng hắn ở chung một chỗ.

Tần Thủy Dao căm giận, kháng nghị nói.

- Cô cũng đừng tự mình đa tình, tôi cũng không muốn ở chung một chỗ với cô.

Đường Kim nhìn vào Tần Thủy Dao, bây giờ hắn đã có chút tâm động bởi vì hắn muốn ở cùng một chỗ với Tần Khinh Vũ. Chẳng qua là vì có thể để từ hôn nên hắn vẫn nhất định chống cự lại lời đề nghị hấp dẫn này. Nhất định phải giữ với Tần Thủy Dao một khoảng.

Đường Kim nhìn vào Tần Khinh Vũ, tiếp tục nói:

- Khinh Vủ tỷ tỷ, ở trường học có ký túc xá, tôi sẽ ở lại trong đó, sẽ không ở chung với hai người đâu.

- Được rồi, tôi cũng không ép buộc cậu nữa, bất quá gian phòng kia thì tôi cũng sẽ để lại cho cậu, chỉ cần cậu đồng ý thì bất cứ lúc nào cũng có thể vào ở.

Tần Khinh Vũ thoáng suy nghĩ một chút, sau đó gật gật đầu, đáp ứng.

- Nếu hai người đã không muốn từ hôn thì tôi đi trước.

Đường Kim nói một câu, sau đó liền muốn xoay người rời đi.

- Ai nói tôi không muốn từ hôn đó?

Tần Thủy Dao không phục mà lên tiếng phản bác lại, chỉ tiếc là Đường Kim cũng không thèm để ý đến nàng. Hắn nói đi là đi liền, rất nhanh liền biến mất trong tầm mắt của nàng.

- Thiệt là tức chết đi mà, người nào nha, lại để cho ta nói từ hôn, ta cũng chưa nói từ hôn với hắn mà hắn đã….

Tần Thủy Dao làm ra một bộ dạng phẫn nộ. Những năm gần đây thì không biết có bao nhiêu là người con trai từng theo đuổi nàng nhưng mà nàng luôn luôn từ chối những người đó. Thẳng cho tới hôm nay, Đường Kim tên gia hỏa này lại dám chủ động nói từ hôn với nàng, việc này hoàn toàn là có thiên lý không đây?

- Dao Dao, chúng ta về nhà thôi.

Giọng nói dịu dàng của Tần Khinh Vũ lại vang lên, trong ánh mắt lại xuất hiện một tia hoang mang. Hiển nhiên là nàng cũng không rõ vì cái gì mà Đường Kim lại muốn từ hôn với con gái bảo bối của nàng.

- Mẹ, rốt cuộc là sư phụ của tên khốn Đường Kim kia là ai a? Năm đó tại sao mẹ và sư phụ của hắn lại làm ra cái hôn ước này?

Tần Thủy Dao có chút tức giận, hỏi.

- Sư phụ của hắn…

Nói đến đây thì Tần Khinh Vũ có chút dừng lại, sau đó mới tiếp tục nói thêm:

- Kêu là Đường Môn.

- A?

Tần Thủy Dao ngẩn ra một chút rồi hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!