Chương 43: Lại muốn mời tôi ăn cơm sao?

Một buổi sáng, Đường Kim hai lần bị đuổi khỏi phòng học, đây tuyệt đối là một lịch sử được sáng tạo trong trường Ninh Sơn Nhị Trung này, mà buổi chiều còn năm tiết học thì trên thực tế Đường Kim cũng chỉ học một tiết, còn bốn tiết sau hắn cũng chuồn học. Dù sao thì trung học cũng không phải là đại học, học sinh trốn học vẫn còn ít lắm, hơn nữa lại giống như Đường Kim, người quang minh chính đại rời khỏi phòng học như vậy thì cũng càng trở nên ít hơn.

Những người khác cho dù muốn trốn học thì hơn phân nửa là tìm đủ lý do, như là đau bụng, đau đầu….

Với Đường Kim mà nói thì sau khi được nghỉ học thì hắn luôn đi ăn cơm, đối với việc mình nghỉ cả năm tiết học buổi sáng, không chép bài thì Đường Kim cũng không để ở trong lòng, nhưng mà hắn cũng phát hiện lại thì kỳ thật trốn học cũng chưa hẳn là một việc tốt bởi vì hắn phát hiện sau khi trốn học ra thì bản thân hắn cũng không biết nên làm cái gì.

Nguồn 4vn by Hùng Bá

- Hiện tại nếu đi ăn cơm trưa thì vẫn còn hơi sớm a.

Đường Kim vừa đi vừa lẩm bẩm, hiện tại thì hắn nên làm cái gì cho tốt đây?

Nhưng mà một giây sau thì Đường Kim lại phủ nhận cách nói của mình:

- Đối với một người ăn hàng mà nói thì bất luận vào thời điểm gì, bất luận là cái gì cũng ăn được cho nên bây giờ ta nên đi ăn cơm đi.

Đi ra khỏi khu học đường, Đường Kim đi ra khỏi cổng trường, hôm nay tiếp tục đi đến quán thịt dê hay là quán lẩu kia? Hoặc là mình nên tìm một quán ăn mới để thay đổi khẩu vị đây?

Đang lúc Đường Kim rối rắm không biết tìm món gì để ăn trưa thì đột nhiên trước mặt hắn lại xuất hiện một đám người. Đám người này toàn mặc đồng phục của học sinh lớp 10, cũng không phải ai khác, đúng là một tổ hợp sáu người không bạo lực không hợp tác kia.

Sáu người vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực, nghênh ngang đi trên đường. Bộ dạng muốn gây rối, nhưng lúc này bọn hắn đột nhiên thấy được Đường Kim đang đi tới thì bước chân của bọn hắn liền chậm lại, sau đó liền dừng hẳn.

Lúc nãy nừa tưng bừng khí thế, nay vừa được Đường Kim thì khí thế trên mặt bọn hắn đã biến mất không còn tí nào, cơ hồ là xuất phát từ bản năng mà bọn hắn cúi thấp đầu xuống. Nhưng sau đó, sáu người lại ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào Đường Kim, hiển nhiên là mặc dù trong lòng bọn hắn vẫn còn sợ hãi Đường Kim nhưng mà bọn hắn cũng không muốn cứ như vậy mà yếu thế trước mặt Đường Kim.

- Wey, Trư Đầu Phi, cậu hồi phục rất nhanh a.

Vẻ mặt của Đường Kim tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn vào Vương Phi, mới có một ngày mà đầu heo của Vương Phi đã bớt sưng, khuôn mặt của hắn cũng đã khôi phục lại nguyên trạng.

Nguồn 4vn by Hùng Bá

Nhất thời trên mặt của Vương Phi xuất hiện vẻ phẫn nộ, hắn muốn phát hỏa nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống:

- Đường Kim, mày đừng có đắc ý quá sớm.

- Tôi đâu có ý gì a.

Bộ dáng của Đường Kim tỏ ra vô tội:

- Tôi sẽ không vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà đắc ý.

Thoáng dừng lại một chút, Đường Kim còn nói thêm:

- Lại nói, các cậu ngăn đường không cho tôi đi, phải chăng là muốn mời tôi ăn cơm nữa sao?

- Đường Kim, mày đi con đường của mày, chúng ta đi con đường của chúng ta, người nào cản mày đâu?

Vương Phi có chút tức giận nói.

Nguồn 4vn by Hùng Bá

- Hiện tại các cậu đang cản đường của tôi đấy.

Đường Kim nghiêm túc nói.

- Đường rộng như thế, mày không biết đi bên cạnh sao?

Vương Phi có chút tức giận nói.

- Tôi không thích đi đường vòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!