Chương 42: Lịch sử chính là được sáng tạo ở chỗ này.

Lưu Khôi gật gật đầu:

- Bọn bắt cóc đưa rayêu cầu làcần một trăm vạn tiền chuộc. Diệp khutrưởng đồng ý, chỉ cần contrai bà ta cóthể trở về thì đưa baonhiêu tiền cũng không sao. Nhưng mà bà ta lolắng nhất chính làbọn bắt cóc không giữ lời hứa chonên mới kêu chúng tôi chuẩn bị. Chúng tôi đem tiền chuộc đến đặt tại vị trí màbọn bắt cóc yêu cầu sauđó đợi đối phương lấy tiền chuộc đithì tiến hành theo dõi.

Hơn nữa, ởtrong tiền chuộc kiathì chúng tôi cũng đã gắn thiết bị theo dõi, nếu như đối phương cầm tiền rồi thả người thì tự nhiên làtốt thôi, nếu màđối phương lấy tiền không thả người thì chúng tacũng cóthể truy được dấu vết của bọn chúng.

- Vì một trăm vạn màbắt cóc contrai của phó khutrưởng, cóđáng giá không nhỉ?

Đường Thanh Thanh lại lẩm bẩm lầu bầu nói một câu.

Sắc mặt Lưu Khôi hơi đổi, sauđó mới thấp giọng nói:

- Hy vọng làbọn bắt cóc chỉ cần tiền, nếu không thì đúng làrất phiền phức.

Nhìn vào tên thanh niên đang cầm túi xách nằm trên mặt đất kiathì Lưu Khôi tiếp tục nói:

- Hiện tại thì chỉ cóthể trông cậy vào người thanh niên này biết những gìthôi, như vậy thì đối với chúng tamới cólợi được.

- Chị Thanh, chúng ta đithôi, contrai của bà ta cósống haychết cũng không cóliên quan gìđến chúng tacả.

Đối với việc này thì Đường Kimkhông cóhứng thú gì, nói xong thì Đường Kimliền nắm lấy cánh taycủa Đường Thanh Thanh rồi kéo nàng đi, giống như làmuốn rakhỏi chỗ này càng sớm càng tốt vậy.

- Đường Kim, chờ một chút.

Thấy Đường Kimkéo Đường Thanh Thanh bỏ đithì Lưu Khôi vội vàng kêu lên một tiếng.

- Có chuyện gìsao? Ông cũng muốn ăntát vào mặt à?

Đường Kimnghe Lưu Khôi kêu tên mình thì cóchút mất hứng.

- Tôi nghĩ tôi muốn mời cậu giúp một việc.

Lưu Khôi nghe vậy thì liền ănnói khép nép một chút.

- Không cóhứng thú.

Đường Kimliền cự tuyệt ngay.

- Lưu tổ trưởng, anhcứ nói ra làsự việc gìđi.

Đường Thanh Thanh xenvào hỏi một câu.

- Tiểu Đường, tình huống khẩn cấp, chúng tacần phải thẩm vấn tiến hành thẩm vấn tên này, nhưng màhiện tại hắn đã hôn mêtôi sợ rằng không kịp thời gian nên muốn hỏi Đường Kim cóbiện pháp gìcứu tỉnh hắn trước khi xecứu thương đến haykhông?

Lưu Khôi nhìn vào tên thanh niên đang nằm trên mặt đất kiarồi hướng về Đường Thanh Thanh nói.

Đường Thanh Thanh nhìn vào Đường Kim:

- Tiểu đệ, cóbiện pháp gìkhông?

- Có nhưng màkhông muốn làm.

Đường Kimliền trả lời rõràng.

- Coi như làgiúp chị một chuyện đi, là dochị không cẩn thận nên phá hủy hành động lần này của Lưu tổ trưởng, aibảo chị mặc bộ đồ cảnh sát này đidạo trong công viên với cậu làm gì.

Đường Thanh Thanh cảm giác được bản thân mình vẫn còn cómột chút trách nhiệm về việc này.

- Được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!