Vừa mới bắt đầu khi thấy Đường Thanh Thanh phá hỏng kế hoạch của mình thì Lưu Khôi rất tức giận nhưng mà lúc này khi thấy trên má của Đường Thanh Thanh có in dấu năm ngón tay thì nhất thời hắn cũng có chút đồng tình với Đường Thanh Thanh. Hắn biết chuyện này nghiêm khắc mà nói thì quả thật cũng không phải là lỗi của Đường Thanh Thanh, muốn nói sai thì cũng chỉ có thể nói tổ trọng án của bọn hắn không tính kỹ được thời gian, không nói chuyện này với đội hình cảnh và những người khác nghe.
Nhưng mà vấn đề ở chỗ là Diệp phó khu trưởng lại yêu cầu mọi người phải giữ bí mật chuyện này, không được nói cho bất kỳ người nào ngoại trừ đội của Lưu Khôi.
Những cảnh sát cũng có cảm giác đồng bệnh tương liên, Đường Thanh Thanh bị Diệp Minh Phương tát một bạt tai, điều này làm cho bọn họ cảm thấy được cái tát này của Diệp Minh Phương dường như là đang tát vào mặt của bọn họ vậy. Vì muốn phá vụ án này mà bọn họ hở một chút lại bị Diệp phó khu trưởng chửi mắng, kỳ thật thì điều này cũng làm cho trong lòng của bọn họ khó chịu, nhưng mà khó chịu thì khó chịu bọn họ cũng chỉ là giận mà không dám nói gì cả, dù sao thì người ta cũng là phó khu trưởng, còn họ thì chỉ là những cảnh sát quèn.
Thành phố Ninh Sơn chỉ là một thành phố loại hai, ở bên dưới còn có thêm năm quận, huyện nữa. Hai khu chính là khi Ninh An và khu Tân Ninh, mà khi Ninh An chính là khu ở trong nội thành cho nên phó khu trưởng của khu Ninh An này thì kỳ thật có quyền lực rất lớn. Huống gì cũng có rất nhiều người biết được, vị Diệp phó khu trưởng này sở dĩ có thể leo lên được chức khó phu chưởng là bởi vì nàng có người bảo kê cho, nếu đắc tội với nàng thì không chỉ là đắc tội với một khó phu trưởng đơn giản như vậy đâu.
- Đường Thanh Thanh, cô trở về trước đi…
Giọng nói của Lưu Khôi đã trở nên hòa hoãn rất nhiều nhưng mà còn chưa đợi hắn nói xong thì " Bốp.. Bốp" hai tiếng bạt tai vang lên, nhất thời liền khiến cho mọi người sợ ngây người ra.
Những người khác cũng sợ ngây người kể cả Đường Thanh Thanh, mỗi người đều nhìn thấy rõ hai bên mặt của Diệp Minh Phương đều có dấu năm ngón tay. Trong lúc nhất thời, mọi người đều có cảm giác được ngày tận thế đã đến.
Diệp Minh Phương, Diệp Minh Phương là một khó phu trưởng, lại có thể bị người khác tát vào mặt, hơn nữa lại bị đánh trước mặt của nhiều người như thế.
Mà vị Diệp phó khu trưởng Diệp Minh Phương kia lúc này hoàn toàn giống như là đang nằm nàng dùng hai tay vuốt lên hai má của mình, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, nàng lại có thể bị người ta tát vào mặt sao? Nàng đường đường là một phó khu trưởng, cứ như thế mà bị người ta tát hai cái vào mặt sao?
Nằm mơ, nhất định là đang mơ, làm sao lại có người nào dám đánh nàng được? Trong thực tế thì tuyệt đối sẽ không phát sinh những chuyện không thể tưởng tượng như thế được.
Nhưng mà, hai má truyền đến cảm giác nóng bỏng đau đớn, điều này đã làm cho Diệp Minh Phương bắt đầy ý thức được đây không phải là mơ mà là sự thật rành rảnh trước mắt, nàng, thật sự bị người khác đánh.
- Mày, mày dám đánh tao?
Diệp Minh Phương nhìn tên thiếu niên trước mặt, sau đó liền hoàn toàn nổi giận:
- Mày lại dám đánh tao sao? Mày có biết tao là ai không? Đem người này bắt lại cho tôi, tôi muốn đem hắn xử bắn.
Một đám cảnh sát không ai có hành động gì cũng không phải là bọn hắn dám làm trái lời của Diệp Minh Phương nhưng mà ngay lúc này đây chính bọn hắn vẫn còn rung động, chưa lấy lại tinh thần. Bọn hắn đột nhiên thấy được trước mặt mình xuất hiện một thiếu niên thoạt nhìn thì giống như người bình thường, trên mặt thậm chí là còn mang theo vẻ tươi cười hoà khí, hoàn toàn không giống với người vừa tát vào mặt của Diệp Minh Phương hai cái, bọn hắn thế nào cũng không rõ vì sao người này lại dám đánh cả Diệp Minh Phương?
Chẳng lẽ, đây là cái gọi là, hậu sinh khả uý?
- Tiểu đệ, lần này thì cậu đã gây ra họa lớn a.
Lúc này đây, Đường Thanh Thanh đã quên mất đau đớn trên mặt mình, giọng nói của nàng giống như là người đang ngái ngủ, chỉ có bản thân của nàng mới nghe rõ được. Bởi vì người đánh Diệp Minh Phương không phải là ai khác mà chính là Đường Kim, mà dưới chân của Đường Kim lại là tên thanh niên xách túi kia.
Lo lắng thì lo lắng nhưng Đường Thanh Thanh không phải không thừa nhận, hiện tại nàng cảm thấy giống như bản thân của mình đã được trút giận. Mà cơn ủy khuất cùng phẫn nộ lúc trước cũng như thế mà biến mất.
- Tôi không biết bà là ai, tôi cũng không cần biết bà là ai nhưng mà tôi chỉ biết bà là người đánh chị của tôi, như thế tôi chỉ trả lại cho bà hai bạt tai mà thôi, mọi chuyện chính là đơn giản như vậy.
Đường Kim thản nhiên nói:
- Bà hẳn là cảm thấy may mắn, nếu tôi không phải là một người không thích sử dụng bạo lực thì bà sẽ không may mắn như thế đâu.
- Lưu Khôi, các cậu còn chờ cái gì nữa? Lập tức bắt tên côn đồ này lại cho tôi.
Diệp Minh Phương lại gầm hét lên.
- Tôi khuyên tốt nhất là các anh đừng nên cử động.
Đường Kim nhìn thấy dường như Lưu Khôi muốn hành động thì thản nhiên nói:
- Hà Vĩ Minh chính là vết xe đổ trước mắt của các anh đó.
Sắc mặt của Lưu Khôi khẽ biến đổi:
- Cậu là Đường Kim sao?
Thân là tổ trưởng tổ trọng án thì Lưu Khôi tự nhiên là biết được biến cố tối hôm qua tại cục cảnh sát, mặc dù đối với người ngoài thì cục cảnh sát tuyên bố rằng Hà Vĩ Minh bị bệnh cấp tính nhưng mà dựa vào tình báo mà hắn thu thập được thì hắn nghe nói em kết nghĩa của Đường Thanh Thanh tên là Đường Kim dính vào vụ này, không tránh khỏi liên quan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!