"Oa"
Đột nhiên đứa bé này khóc lớn lên rồi sau đó bắt đầu tìm mẹ của mình:
- Mẹ…Mẹ…Mẹ..
Đường Kim thu tay về, cơ hồ là trong một thời gian ngắn có một đạo bạch quang dùng tốc độ mà mắt người thường khó nhìn thấy được theo lòng bàn tay bắn về phía lồng ngực của hắn, trong nháy mắt liền biến mất.
- Độc trong người nó đã được xử lý rồi, sẽ không có còn nguy hiểm đến tính mạng nữa nhưng mà miệng vết thương cần phải xử lý, các người mau đưa nó đến bệnh viện đi.
Bộ dạng của Đường Kim uể oải, nói.
- Chàng trai trẻ, cậu thật lợi hại.
Người đàn ông ôm đứa nhỏ kia hơi có thâm ý mà nhìn Đường Kim một cái rồi sau đó nhìn vào Đường Thanh Thanh ở bên cạnh. Sau đó hắn liền thu hồi ánh mắt của mình rồi ôm đứa trẻ bước nhanh.
- Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu.
Đến bây giờ thiếu phụ kia vẫn còn chưa lấy lại bình tĩnh, nàng cảm ơn Đường Kim hai câu rồi sau đó vội đuổi theo người đàn ông kia, tuy rằng hiện tại con của nàng đã tỉnh lại nhưng mà hiển nhiên trong lòng nàng vẫn còn chưa yên.
Người đàn ông ôm đứa nhỏ và thiếu phụ kia rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của Đường Kim và Đường Thanh Thanh. Lúc này đây, Đường Thanh Thanh người luôn thờ ơ với việc này rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện:
- Tiểu đệ, cậu thật sự là một kẻ nói láo a. Tối hôm qua cậu còn nói mình không phải là bác sỹ thế mà hiện tại tại sao cậu lại có thể chữa bệnh cho người ta?
- Chị Thanh, thật sự em không phải là một bác sỹ mà.
Đường Kim thật nghiêm túc mà trả lời:
- Em không biết trị bệnh, chỉ biết giải độc mà thôi.
- Cho dù là như vậy thì sau này chị cũng không quản cậu có phải là bác sỹ hay không, lần sau nếu chị không cẩn thận mà ngộ độc thức ăn thì chị sẽ tìm cậu.
Đường Thanh Thanh cũng không muốn tiếp tục truy vấn về vấn đề này nữa. Nhìn biểu hiện mới vừa rồi của Đường Kim thì bản thân nàng cũng ý thức được rằng người em trai kết nghĩa này của nàng vẫn còn rất nhiều bổn sự mà nàng cũng không biết.
- Không thành vấn đề, mặc dù là chị trúng độc gì thì chị cũng có thể tới tìm em.
Đường Kim nghiêm trang trả lời:
- Trên đời này, không có loại độc nào mà em không giải được.
- Cậu bớt chém gió đi.
Tuy rằng Đường Thanh Thanh cảm thấy Đường Kim là người lợi hại nhưng mà nàng không tin rằng Đường Kim lại lợi hại như vậy, bất quá chuyện này cũng không có liên quan đến nàng cho nên nàng liền chuyển sang chuyện khác:
- Tiểu dệ, chúng ta còn đi vào rừng tùng kia nữa không? Nơi đó có độc phong cắn người đó.
- Đường nhiên là đi rồi a, cho dù chị có bị độc phong cắn thì vẫn còn có em ở đây.
Tự nhiên là Đường Kim muốn vào trong rừng tùng ấy rồi, nếu nói lúc trước thì chỉ là hắn muốn đi tìm vậy may, hiện tại hắn biết được nơi đó có độc phong, vừa mới lúc này nhìn trên người của đứa nhỏ kia có hơn 10 vết độc phong cắn thì chắc hẳn trong rừng tùng kia có một tổ ong a.
- Vạn nhất trên mặt của chị bị nó cắn vào hai ba cái thì không phải khuôn mặt của chị sẽ bị hủy đi sao?
Tuy rằng miệng Đường Thanh Thanh nói như vậy nhưng mà nàng cũng vẫn cùng đi với Đường Kim hướng về phía rừng tùng đi đến.
- Dù sao thì hiện nay chị cũng chưa có bạn trai hơn nữa chị cũng chưa muốn tìm bạn trai cho nên dù có bị hủy đi cũng không có quan hệ gì.
Đường Kim nghiêm trang nói.
- Có phải là cậu đang nguyền rủa chị bị hủy đi dung nhan có đúng không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!