" Rầm"
Đột nhiên một bóng đen từ trên đường cao tốc rơi xuống, thẳng đến chỗ của Đường Kim mà đến.
- Hôm nay, mấy…. mấy người thần tiên kia lại biết nghe lời đến vậy sao?
Đường Kim nói thầm một câu, sau đó vội vàng hướng về phía phát ra tiếng động kia. Cho dù cái đó thật sự là đồ hoàng kim cũng không thể để nó bị đập vỡ như vậy a.
"Bịch"
Bóng đen rơi xuống đất làm bụi, đá xung quanh bay lên.
Đường Kim vừa nhìn lại thì thấy đó là một chậu hoa. Đừng nói là hoàng kim ngay cả hoàng thổ cũng không có, cái kia toàn là đất đen a.
- Thượng Đế, Jesus Như Lai, Ngọc hoàng, quả nhiên các người không có nhân phẩm a.
Đường Kim nói thầm một câu, sau đó ngẩng đầu lên nhìn:
- Wey, là ai ném chậu hoa loạn như vậy a?
- Lão tử ném đó, mày kêu cái mắm gì đó?
Trên ban công tầng 5 đột nhiên hiện ra một tên đầu trọc, hắn lớn tiếng rống to:
- Nếu mày còn kêu nữa thì lão tử sẽ ném tiếp.
- Ông thừa nhận là tốt rồi, nhanh ném tiền xuống đất cho tôi. Bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi, thiếu chút nữa là ông ném nó vào đầu của tôi rồi.
Đường Kim khó chịu, cái loại người gì đây a. Từ trên nhà cao tầng ném đồ vật này đồ vật nọ xuống, chẳng lẽ không biết để ý sao? Vừa rồi nếu hắn đứng ở chỗ này thì hơn phân nữa là sẽ bị trúng vào đầu rồi.
Tính của Đường Kim là như vậy, có bất mãn thì nói ra nếu như không có ai trả lời hắn thì hắn còn có thể bỏ qua. Nào biết được ở trên kia xuất hiện tên đầu trọc kia, hơn nữa tên đầu trọc kia lại còn uy hiếp hắn. Điều này đã làm cho hắn phải thay đổi chủ ý, tuyệt đối không thể không tính sổ. Phải khiến cho tên đầu trọc kia đền tiền, hiện giờ là hắn đang cần tiền đây.
- Bồi thường con mja mày.
Tên đầu trọc kia nghe Đường Kim nói thế thì liền nổi giận:
- Lão tử liền ném thêm đây.
- Có bản lĩnh thì ông ném vào ông đi, bằng không thì ông bước xuống đây bồi thường tiền cho tôi.
Lúc này đây, Đường Kim thật sự rất giận rồi.
- Lão tử lập tức đi xuống đó, có dũng khi thì mày đừng chạy.
Tên đầu trọc rống lớn một tiếng rồi sau đó biến mất tại ban công. Thoạt nhìn, dường như hắn rất muốn xuống giáo huấn Đường Kim.
- Chàng trai, đi nhanh đi, đó là Vương mọi rợ, không dễ chọc đâu.
Đúng lúc này, một lão nhân đầu bạch đi ra lên tiếng khuyên bảo Đường Kim. Vừa rồi Đường Kim cùng với tên đầu trọc kia mắng nhau làm cho mọi người vây xem, mà lão nhân đầu bạc này cũng là một trong số đó.
- Cảm ơn ông.
Đường Kim hướng về lão nhân đầu bạc kia cười cười:
- Kỳ thật thì cháu cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
Lão nhân đầu bạc thở dài, hắn cũng chỉ lên tiếng khuyên bảo mà thôi. Dù gì thì chuyện này cũng không liên quan đến mình, nếu tiểu tử này không nghe lời khuyên của hắn nữa thì hắn cũng không nói gì thêm.
Ở dưới này là một loại các cửa hàng, còn ở trên cao kia là nhà ở của người dân. Mà cửa ra vào của khu dân cư này ở phía trước, cách chỗ Đường Kim đứng tầm 50m. Đường Kim đứng đây đợi khoảng 1" thì liền thấy một tên đầu trọc có dáng người khôi ngô, dữ tợn chạy ra, sau đó liền vọt về phía hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!