- Chứng cớ vô cùng chính xác sao?
Ánh mắt của Đường Thanh Thanh tỏ ra không thể tin tưởng nổi nhìn vào Hà Vĩ Minh:
- Đội trưởng, trên thực tế rõ ràng là Tả Tiểu Long đã chủ động công kích tôi, Đường Kim chỉ là ra tay phòng vệ chính đáng hơn nữa hắn còn thấy việc nghĩa liền hăng hái làm, hắn đã cứu tôi. Hiện tại, làm sao có thể nói là do hắn động thủ đánh người được? Lại còn nói cái gì là chứng cớ chính xác nữa? Cái này căn bản là đổi trắng thay đen mà.
- Thanh Thanh, cô đừng nên kích động.
Giọng nói của Hà Vĩ Minh có chút ôn hòa, kiên nhẫn giải thích cho Đường Thanh Thanh hiểu:
- Đối với cảnh sát chúng ta mà nói thì kỳ thật quan trọng nhất không phải là sự thật, mà đó chính là chứng cớ. Chúng ta nhận định một vụ án thì chỉ có thể dùng chứng cớ mà nói, có người có thể chứng minh rõ ràng là Đường Kim ra tay động thủ trước với Tả Tiểu Long. Mà Đường Kim thì không thể tìm thấy nhân chứng nào chứng minh hắn vô tội, hơn nữa vết thương trên người của Tả Tiểu Long cũng không phải là giả mà Đường Kim lại không hao tổn một sợi long tóc nào.
Điều này rõ ràng chứng mình Đường Kim người đáng nghi nhất, mọi chứng cớ để chứng minh hắn có tội.
- Người làm nhân chứng cho Tả Tiểu Long nhất định là do anh nói láo.
Đường Thanh Thanh căm giân nói, nhưng lập tức nàng phát hiện có diều không thích hợp:
- Đội trưởng, mới vừa đưa Tả Tiểu Long đến cục cảnh sát này chưa đến mười phút, thế nào lại có nhân chứng nhanh đến như vậy?
nguồ, n 4v, n by H, ùng Bá
- Thanh Thanh, cô có điều không biết, cho dù hiện tại Tả Tiểu Long không có nhân chứng nhưng mà hắn nhất định có thể tìm được nhân chứng đến đây. Mà Đường Kim kia, cho dù hắn có thể tìm nhân chứng tới đây để chứng minh hắn vô tội thì cuối cùng nhân chứng kia cũng nhất định sẽ biến mất. Đây là bổn sự của Tả Tiểu Long, cũng bởi vì như thế mà mấy năm nay Tả Tiểu Long hết những chuyện xấu cũng vẫn bình yên vô sự như vậy là bởi vì chúng ta vẫn thủy chung không tìm được chứng cớ để chứng minh hắn có tội.
Hà Vĩ Minh thở dài:
- Thanh Thanh, tôi biết là cô không tin lời của tôi nhưng mà đêm nay thì thật sự cô đã quá xúc động. Tôi biết cô làm cảnh sát làm muốn báo thù cho cha của cô, nhưng mà nếu như Tả Tiểu Long dễ dàng bị bắt như vậy thì chúng tôi đã sớm bắt hắn rồi, cần gì phải chờ đến bây giờ?
- Đội trưởng, tôi có thể làm nhân chứng cho Đường Kim.
Đường Thanh Thanh cắn răng nói:
- Tôi thể để cho hắn bị người khác vu oan được.
- Thanh Thanh, quả thật cô thì cô nên làm nhân chứng bất quá không phải là làm nhân chứng cho Đường Kim mà làm nhân chứng cho Tả Tiểu Long.
Hà Vĩ Minh lại thở dài:
- Đây là điều kiện của Tả Tiểu Long, nếu như cô vì hắn mà làm nhân chứng, chứng minh là do Đường Kim động thủ đánh người trước thì hắn sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô, nhưng mà nếu như cô không làm nhân chứng cho hắn thì cô sẽ giống như Đường Kim, cô sẽ trở thành người phạm tội….
- Cái gì ?
Lúc này Đường Thanh Thanh quả thật cho rằng mình đã nghe lầm.
ng, uồn 4v, n by H, ùng Bá
- Thanh Thanh, tôi biết cô sẽ khó chấp nhận sự thật này nhưng mà cô cũng cần phải bảo vệ lấy bản thân mình. Cô nhất định cần phải làm như vậy, dù sao thì Đường Kim cũng không phải là em trai ruột của cô, cô hãy vứt bỏ hắn mà tự bảo vệ lấy chính mình đi. Hiện tại thì đây chính là cơ hội tốt nhất của cô.
Bộ dạng của Hà Vĩ Minh tỏ ra bất đắc dĩ:
- Nếu cô không làm như vậy thì chẳng những cô không thể làm cảnh sát nữa, thậm chí cô có thể bị ngồi tù. Tiền đồ của cô cứ như thế mà bị hủy diệt rồi.
- Không có khả năng.
Đường Thanh Thanh liền cự tuyệt:
- Chuyện hèn hạ vô sỉ như vậy thì Đường Thanh Thanh tôi sẽ không làm.
- Thanh Thanh, tôi hy vọng cô nên lo lắng về chuyện này. Nếu như cô xảy ra chuyện gì thì cha của cô sẽ do ai chăm sóc đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!