- Tôi là một đứa trẻ ngoan, thích nói sự thật.
Đường Kim tỏ vẻ vô tội:
- Còn nữa, đừng có kêu tôi là tiểu quỷ, tôi không còn nhỏ.
- Không kêu cậu là tiểu quỷ chứ kêu cậu là gì?
Bộ dạng của Đường Thanh Thanh không cho là đúng:
- Nhớ kỹ, sau này ta đây chính là chị của cậu, nghe chị, đi theo chị thì chị sẽ cam đoan không có một ai dám khi dễ cậu.
- Này, Đường cảnh quan, dường như chúng ta còn chưa có quen thuộc với nhau a, làm sao mà cô lại trở thành chị của tôi rồi?
Đường Kim cũng không muốn tự dưng có thêm một bà chị không rõ ở đâu ra.
- Bởi vì chúng ta đều mang họ Đường, hơn nữa tuổi của chị cũng lớn hơn cậu cho nên chị chính là chị của cậu.
Đường Thanh Thanh hợp lý hợp tình nói:
- Điều quan trọng hơn chính là vừa rồi cậu đã chiếm tiện nghi của chị. Chị lớn như vậy rồi mà còn chưa bị người đàn ông nào chiếm tiện nghi cả. Nếu cậu không chịu làm em trai của chị thì chị sẽ gọi cậu là lưu manh rồi sẽ bắt cậu lại.
- Đẹp trai cũng là một cái tội a.
Đường Kim cảm khái:
- Đường cảnh quan, kỳ thật thì tôi cũng không để ý đâu, được rồi tôi sẽ làm bạn trai của chị.
- Hừ, chị đây cũng không thèm có một người bạn trai như cậu.
Cặp mắt của Đường Thanh Thanh trắng dã, liếc nhìn Đường Kim một cái rồi nói:
- Lại nói chị đây mới hai mươi tuổi, không muốn có bạn trai sớm thế.
- Vậy nếu như chị muốn tìm bạn trai thì có thể ưu tiên người đầu tiên nghĩ tới là tôi được không?
Đường Kim nghiêm trang hỏi.
- Ngô, việc này, có thể suy nghĩ.
Trong mắt của Đường Thanh Thanh hiện lên một tia giảo hoạt:
- Thế nào? Hiện tại cậu có bằng lòng gọi tôi một tiếng là chị không? Kêu tôi bằng chị thì sau này chị sẽ bảo vệ cậu, nếu không kêu thì chị đây liền tố cáo cậu đã vô lễ với chị.
- Thật là một chuyện bi thảm a.
Đường Kim lại cảm khái nói.
- Nói cái gì thế? Làm em trai chị đây mà bi thảm sao?
Đường Thanh Thanh có chút không vui, nói;
- Chị nói cho cậu biết, năm đó chị cũng được xưng là một hoa hậu giảng đường, hiện tại chị cũng là một trong những nữ cảnh sát đẹp nhất của thành phố Ninh Sơn này. Người khác muốn làm em trai của chị thì chị còn không muốn, nếu không phải cảm thấy cậu có duyên với chị thì chị sẽ không nhận cậu làm em kết nghĩa đâu.
- Được rồi, chị Thanh, hiện tại chúng ta có thể đi ăn cơm được chưa?
Đường Kim làm ra một bộ dạng không tình nguyện, kêu lên một tiếng.
- Wow, ha ha, Đường Thanh Thanh, cô thật sự là một thiên tài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!