Chương 23: Tôi luôn vui vẻ giúp người.

- Tôi không phải là không có năng lực giải độc mà căn bản, tôi không thể giải độc giúp cô.

Đường Kim kiên nhẫn giải thích cho Hạt Tử hiểu:

- Bởi vì, cả đời này của cô chính là độc, nếu tôi giải độc giúp cô thì chẳng khác nào là giải quyết luôn cô. Nói cách khác là cô sẽ chết.

nguồ. n 4.v. n b. y H.ù.n. g B.á

Sắc mặt của Hạt Tử trở nên tái nhợt, nàng vô lực ngồi trên mặt đất. Sau một lúc này nàng mới thì thào tự nói:

- Cậu có thể nói cho tôi biết, đến cuối cùng là tôi là vật gì không? Tôi…Tôi có còn là con người không?

nguồ. n 4.v. n b. y Hùng Bá

- Cô đương nhiên là con người rồi nhưng mà cô là một Độc Nhân (Trên người có mang theo độc), đương nhiên cô cùng với những người Độc Nhân trước đây được luyện chế ra có chút khác nhau. Cô chính là bị nhiễm độc sẵn ở trong người, nói chính xác thì trong lúc mẹ cô mang thai cô thì bởi vì một nguyên nhân nào đó mà bà ấy đã bị trúng kịch độc. Trước khi cô được sinh ra thì cô đã là một Độc Nhân, cô có ý thức của mình, có tư tưởng của mình, trừ thân thể của cô bị nhiễm độc ra thì cô cũng không khác gì so với những người bình thường. Cho nên, cô vẫn là một con người.

nguồ. n 4.v. n b. y Hùng Bá

Đường Kim nhẹ nhàng thở dài:

- Sở dĩ tôi hỏi cô năm nay có phải đã tròn hai mươi tuổi không bởi vì tôi thấy độc tố trên người cô đã tồn tại hai mươi năm. Lúc cô còn trẻ thì cô căn bản không thể khống chế được độc tố trên người của mình. Người khác tùy tiện đụng vào cô thì liền trúng độc mà tử vong. Mà bây giờ, tuy rằng cô đã học được cách khống chế độc tố trong người nhưng mà cô cũng chưa làm được tốt lắm.

Lúc cô gặp phải công kích thì theo bản năng cơ thể của cô liền tiết ra độc tố để chống lại, mà bởi vì độc tố sớm đã trở thành một bộ phận trên thân thể của cô nên mồ hôi của cô, máu của cô… tất cả những thứ đó đều là kịch độc.

ng.u.ồ. n 4.v. n b. y Hùng Bá

- Nếu những lời cậu nói là sự thật thì tôi cứ như vậy mà sống cả đời sao?

Hạt Tử cúi đầu hỏi, hiển nhiên là nàng cảm thấy vô cùng bứt rứt.

ng. uồ. n 4vn b. y H.ù. ng Bá

- Đương nhiên là không phải?

Đường Kim lắc đầu, nói:

- Lúc nãy tôi đã nói qua, cô sẽ không tiếp tục cô độc nữa. Bởi vì không phải là ai cũng sợ kịch độc trên người cô, tôi chẳng hạn.

nguồ. n 4.v. n by H.ù. ng Bá

Hạt Tử đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn vào Đường Kim thật chăm chú, ước chừng sau khoảng mười giây thì nàng mới mở miệng hỏi Đường Kim:

- Thật sự là cậu bách độc bất xâm sao?

nguồ. n 4.v. n b. y H.ù. ng Bá

- Đương nhiên là thật rồi.

Đường Kim không chút do dự đáp.

ng. uồ. n 4vn b. y H.ù.. ng Bá

- Tôi không tin.

Giọng nói của Hạt Tử tỏ ra cổ quái:

- Tôi muốn cậu chứng minh cho tôi xeồ. n 4.v. n by Hùng Bá

- Ách? Việc này cũng đơn giản thôi, cô cứ thả ra chút độc là biết liền à.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!