- Tần Thủy Dao, xem ra thì cô cũng không đáng tiền a, chỉ có một trăm vạn mà thôi.
Đường Kim lẩu bẩu lầm bầm, sau đó nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương chiếu hậu, ra bộ mê hoặc:
- Chẳng lẽ trông tôi giống như một thằng ngay cả lão bà của mình cũng đem bán sao?
- Giá trị của Tần Thủy Dao đương nhiên là không chỉ có một trăm vạn, nếu là người có thể lấy được nàng làm vợ thì liền có gia tài hàng tỉ. Nhưng mà chỉ tiếc rằng, trong cả thành phố Nam Sơn này có vô số thanh niên như hổ đói rình mồi với Tần Thủy Dao, lấy điều kiện của cậu thì cho dù có tranh giành đi chăng nữa thì cuối cùng cũng không thể đoạt Tần Thủy Dao vào tay. Vậy thì tại sao cậu lại không chấp nhận điều kiện của tôi, cứ như vậy mà có một trăm vạn cho khỏe, không được sao?
Lâm Tuấn Hùng cảm giác được bản diễn thuyết này của mình có sức thuyết phục, đương nhiên là để tăng tính thuyết phục lên thì không gì bằng tiền mặt. Cho nên, nói tới đây thì hắn liền chỉ vào bao tiền rồi cầm lên, đưa tới trước mặt Đường Kim:
- Đường Kim, chỉ cần cậu gật đầu đồng ý thì tuy rằng cậu không chiếm được Tần Thủy Dao nhưng mà cậu sẽ có nhiều tiền, đến lúc đó thì cậu sẽ có rất nhiều nữ nhân xinh đẹp vây quanh.
- Lâm Tuấn Hùng, thật sự là có nhiều người vì tiền mà bán cả lão bà của mình đi sao?
Đối với chuyện tình này thì Đường Kim có chút rối rắm, hắn vẫn mãi không thể lý giải được điều này. Trên đời này làm sao lại có thể có loại nam nhân này cơ chứ?
- Đương nhiên là có rồi, tôi có cần phải lừa gạt cậu không? Huống chi, loại sự tình này thì lại không có mấy người biết được?
Lâm Tuấn Hùng nói đến đây thì lắc lắc đầu:
- Đường Kim, cậu đừng nói cho tôi biết rằng cậu vẫn còn khờ như thế. Trên thế giới này thì tiền chính là tất cả, vì tiền có thể bán lão bà của mình, đừng nói đến lão bà, cho dù là cha mẹ ruột của mình cũng có thể đem bán. Ngay cả thân thể mình cũng đem bán được, nữ nhân bán mình, nam nhân bán thận. Chuyện này xảy ra ở khắp nơi, so sánh với chuyện tôi vừa nói thì bán lão bà chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.
Đường Kim thì thào tự nhủ:
- Đáng thương cho tâm hồn trong sáng của ta a, cứ như vậy mà bị đầu độc. Ta còn tưởng rằng trường học chính là một thế giới thuần khiết nhất, ta có thể tìm được tình yêu thuần khiết nhất.
- Thuần khiết? Đầu năm này sao có thể tìm được mấy thứ thuần khiết đó đây?
Lâm Tuấn Hùng cười lạnh một tiếng, giọng nói mơ hồ mang theo một phần khinh thường, còn có vài phần đùa cợt:
- Có tiền thì trái ôm phải ấp, không có tiền thì giơ mắt lên mà nhìn. Có tiền thì có nữ nhân, không tiền chỉ có Ngũ cô nương thôi.
- Chỉ biết nhìn thôi sao?
Đường Kim có chút ngạc nhiên nhìn vào Lâm Tuấn Hùng:
- Tôi nói này, cách nhìn của anh thật là mới lạ a.
- Đường Kim, những lời nên nói thì tôi cũng đã nói hết rồi, cuộc trao đổi này, tới cùng là cậu có làm hay không?
Rốt cuộc thì Lâm Tuấn Hùng có chút không nhịn được nữa rồi, người này lặp đi lặp những từ của hắn để công kích hắn, đã làm cho hắn có chút không nhịn được nữa rồi.
Lúc này, trong ánh mắt của Lâm Tuấn Hùng đã bắt đầu xuất hiện những tia kiêu căng, còn có chút là khinh thường. Hắn thấy, Đường Kim nghèo như vậy thì căn bản là không thể nào từ chối được sự hấp dẫn của nhiều tiền như vậy. Hắn tin tưởng rằng Đường Kim sẽ giống với những người khác, sẽ dễ dàng lấy tiền, sau đó nghe lời của hắn, đưa Tần Thủy Dao lên giường của hắn.
Đáng tiếc chính là Đường Kim nói rõ ràng với hắn hai chữ:
- Không làm!
- Hiện tại không phải là cậu đang rất thiếu tiền sao?
Sắc mặt của Lâm Tuấn Hùng khẽ biến đổi, trong lòng có chút tức giận, chiêu này hắn đã dùng vô số lần, hôm nay sao lại thất bại được?
- Đúng là tôi thiếu tiền nhưng mà tôi là một người thuần khiết cho nên những chuyện xấu xa như đem lão bà bán đi thì tôi sẽ không làm.
Đường Kim nói một cách chân thật.
- Thuần khiết? Đường Kim, con mja nó, đây là cậu nói chuyện cười sao?
Rốt cuộc Lâm Tuấn Hùng cũng phát hỏa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!