Chương 14: Cậu cũng sớm già.

- Tôi không rảnh, bất quá tôi cũng không muốn nói chuyện phiếm với anh.

Bộ dạng của Đường Kim uể oải, nói:

- Anh không phải là mỹ nữ cho nên đối với anh thì tôi không có hứng thú.

Nam tử anh tuấn hờ hững cười:

- Đường Kim, thoạt nhìn thì cậu đang rất thiếu tiền.

- Tuy rằng tôi đang thiếu tiền, có thể cho dù anh có là mỹ nữ đi nữa thì tôi cũng khong thích nói chuyện với anh.

Đường Kim trừng mắt nhìn nam tử anh tuấn kia một cái, một bộ dạng rất mất hứng.

- Đường Kim, tôi chỉ muốn nói cùng cậu nói về một số sinh ý mà thôi.

Nam tử anh tuấn kia lắc đầu:

- Chỉ một số mà cũng có thể khiến cho một người rất nhanh trở thành một đại phú ông. Nếu cậu có hứng thú vậy thì hãy lên xe, nếu cậu không có hứng thú thì tôi đây cũng không ép cậu.

- Sinh ý có giá hơn trăm vạn à?

Đường Kim nghĩ nghĩ một chút, sau đó gật gật đầu:

- Được rồi, tôi có chút hứng thú.

Cửa xe được mở ra, Đường Kim liền lao vào trong xe, ngồi ở vị trí phụ lái, sau đó tiếp tục nói:

- Mau nói đi, là sinh ý gì?

Tuy rằng mới vừa rồi mới kiếm được gần một vạn đồng nhưng mà Đường Kim vẫn có chút thiếu tiền. Lấy sức ăn kinh người của hắn thì một vạn đồng cũng không ăn được bao lâu, bởi vậy đối với hắn mà nói thì việc quan trọng trước mắt chính là kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền.

- Trước tiên tôi xin tự giới thiệu về bản thân mình một chút tôi tên là Lâm Tuấn Hùng, cũng là học sinh của Ninh Sơn Nhị Trung nhưng mà học trên cậu hai lớp.

Nam tử anh tuấn tên là Lâm Tuấn Hùng kia mở miệng nói.

Học sinh lớp 12?

Vẻ mặt của Đường Kim tỏ ra hoài nghi nhìn vào Lâm Tuấn Hùng, người này nhìn thế nào cũng không giống một học sinh. Xem diện mạo của hắn tuy rằng bộ dạng phong nhã, có thể là thành thục hơn một chút nhưng mà nhìn qua thì ít nhất người này cũng có bộ dạng hơn 20 tuổi rồi. Mà trang phục trên người của hắn cũng nhìn qua hoàn toàn không giống với trang phục của một học sinh, mà giống với một thành phần trí thức a.

- Tôi chỉ trưởng thành hơn một chút so với những lứa bạn cùng tuổi mà thôi.

Hiển nhiên là Lâm Tuấn Hùng nhìn ra nghi vấn của Đường Kim, hắn cười cười, tiếp tục nói:

- Đối với nữ nhân mà nói thì nam nhân càng thành thục thì lại càng có mị lực.

Đường Kim nhìn vào Lâm Tuấn Hùng cũng rất nghiêm túc mà nói:

- Anh chưa chắc đã trưởng thành sớm thật ra thì cũng có thể nói là ánh sớm già.

Khuôn mặt tuấn tú của Lâm Tuấn Hùng khẽ run lên một chút, thằng này biết nói tiếng người sao? Bản thân hắn mới 18 tuổi mà còn gọi hắn là sớm già sao? Nếu không phải là tên tiểu tử này đối với Lâm Tuấn Hùng hắn có chút hữu dụng thù hiện tại hắn đã xác định mở miệng mắng chửi người rồi.

- Kỳ thật sớm già cũng không có gì là xấu chỉ cần không phải sớm ra là tốt rồi.

Đường Kim làm ra một bộ dạng an ủi.

Khuôn mặt tuấn tú của v lại run lên một chút nữa, thằng tiểu tử này thật sự là rất cần ăn đòn.

- Đường Kim, hay là chúng ta nói đến chuyện làm ăn đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!