- Tôi gọi là Đường Kim, Đường trong Đường Môn, Kim trong Hoàng Kim.
Vẻ mặt Đường Kim nở ra nụ cười sáng lạn:
- Tôi là đệ tử của Đường Môn, tôi thích Hoàng Kim, tôi đang học ở Ninh Sơn Nhị Trung, rất hoan nghênh các vị đến để tặng tiền cho tôi.
Thấy Vương man tử đang lấy tiền ra thì Đường Kim liền bổ sung thêm một câu:
- Không cần đếm, trong túi của ông chỉ có tổng cộng là bốn nghìn tám trăm đồng còn thiếu một vạn năm nghìn hai trăm đồng nữa, ông mau đi mượn thêm tiền đi.
- Tiểu Thất, tiểu Bát, trên người các cậu có mang theo tiền không?
Lần này Vương man tử tỏ ra phối hợp, hướng về hai tên thanh niên kia hỏi.
Bây giờ tuy rằng hai tên thanh niên kia đã bò dậy từ mặt đất, tuy rằng vẫn cảm thấy đau đớn khó chịu nhưng mà bọn hắn cũng phối hợp lấy ví ở trên người ra. Tiền của ba người liền dồn lại, tính đi tính lại thì chỉ có chín nghìn sáu trăm đồng, ngay cả một vạn cũng chưa tới.
- Anh Man tử, nếu không thì chúng ta qua bên kia lấy tiền đi?
Trong đó một tên thanh niên liền mở miệng nói, tên này nhìn thoạt qua thì biết là một người có tiền bởi vì trên cổ của hắn có đeo một sợi dây chuyền vàng, trên tay cũng có đeo hai chiếc nhẫn vàng, giống như là một tên nhà giàu mới nổi.
Trong lòng của Vương man tử vô cùng biệt khuất, từ trước đến nay mỗi khi ra đường thì có ai dám đụng đến Vương man tử hắn đâu? Nhưng mà, phong thủy luân chuyển, gặp được tên tiểu tử Đường Kim này thì những ngày an nhàn của hắn liền chấm dứt.
Biệt khuất thì biệt khuất, hiện tại Vương man tử cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể trả tiền trước thôi. Cho nên hắn liền nghe theo lời đề nghị của tiểu Thất, cơn tức này trong người hắn hiện tại chỉ có thể nhịn xuống, qua được cửa ải này rồi tính sau.
- Không cần đi lấy tiền.
Lúc này đây, Đường Kim lại mở miệng nói.
Vương man tử nhất thời sửng sốt, chẳng lẽ tính thiện lương trong con người tiểu tử này đột nhiên trỗi dậy sao?
Tiểu Thất và tiểu Bát cũng có chút ngạc nhiên, tiểu tử này mới vừa rồi mới giày vò anh Mọi rợ dục tiên dục tử là chính vì đòi tiền, như thế nào mà bây giờ đột nhiên hắn lại không đòi nữa?
- Đem dây chuyền trên người của anh đưa cho tôi.
Đường Kim nhìn vào sợi dây chuyền trên cổ của tiểu Thất nói.
- Hả?
Tiểu Thất ngẩn ngơ ra, sau đó không ngừng nói:
- Tôi sẽ đi lấy tiền đưa cho cậu, rất nhanh thôi mà.
- Có phải anh không muốn đưa không, vậy thì tôi lấy ra giùm anh hỉ?
Đường Kim bất mãn nhìn vào tiểu Thất, nói:
- Tôi nói bản thân tôi là một người không thích bạo lực cho nên lúc tôi dùng bạo lực thì không thể khống chế được lực đạo của mình. Đến lúc đó thì vạn nhất không chỉ là lấy được sợi dây chuyền xuống mà có bẻ gãy cổ của anh thì anh cũng đứng có oán trách tôi.
Tiểu Thất buồn bực, con mja nó đây là uy hiếp trần trụa , mja nó đây là muốn đòi nợ sao? Cái này căn bản là đi cướp đoạt của người khác.
- Cướp của người khác hơn trăm lần, đây là lần đầu tiên bị người khác cướp lại, mụ nội nó thật sự là mất mặt quá mà.
Tiểu Thất âm thầm mắng một câu, sau đó vẫn là nghe lời Đường Kim, gỡ sợi dây chuyền xuống nhưng mà trong lòng của hắn cũng vô cùng buồn bực. Con mja nó, sợi dây chuyền này cũng là hơn một vạn đồng a, đây chính là sợi dây chuyền làm từ vàng tinh khiết a.
- Cả nhẫn trên tay nữa, lấy ra luôn đi.
Đường Kim còn nói thêm.
Tiểu Thất càng thêm buồn bực, bất quá lần này hắn cũng không nói cái gì thêm mà là tháo hai chiếc nhẫn trên tay xuống. So với sợi dây chuyền vàng thì hai chiếc nhẫn này lại càng rẻ hơn, dây chuyền cũng đã bị lấy rồi, tiếp tục giữ hai cái nhẫn này cũng không có hiệu quả gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!