- Bài post của Tần Thủy Dao nói rằng, mặc kệ người nào dùng phương thức gì cũng được, miễn sao đánh bại cậu thì nàng liền mời người đó dùng cơm. Vì thế cho nên hiện tại có hơn một ngàn nam sinh đang lập kế hoạch để tìm cách đánh bại cậu.
Trương Tiểu Bàn trả lời.
Đường Kim liền lắc lắc đầu:
- Tần Thủy Dao này thật là quá nhỏ mọn rồi.
- Này anh bạn, cậu đứng trước mặt nhiều người nói từ hôn với nàng ta, khiến cho nàng ta mất mặt, bây giờ nàng ta muốn trả thù cậu cũng là một chuyện rất bình thường. Tại sao cậu lại nói nàng ta nhỏ mọn được?
Hiển nhiên là Trương Tiểu Bàn không ủng hộ cách nhìn của Đường Kim.
- Trương Tiểu Bàn a, Tần Thủy Dao rõ ràng là người có nhiều tiền nhưng nàng ta lại luyến tiếc không mời người khác dùng một bữa cơm, chẳng lẽ đây không phải là keo kiệt sao?
Đường Kim nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, hiển nhiên so với lý giải của Trương Tiểu Bàn lại là một chuyện khác:
- Nàng biết không có người nào có thể đánh bại tôi, đã còn đằng bài post lên, như thế không phải rõ ràng là không muốn mời người ta ăn cơm sao? Cho nên nói, nàng thật sự là rất nhỏ mon, một người hào phóng như tôi đây thật sự không có cách nào gần nàng được, nhất định phải từ hôn a.
Trương Tiểu Bàn lại là một trận im lặng, không nói gì, thằng này mà hào phóng ư? Hắn như thế nào mà ta đây lại không nhìn ra được?
Càng làm cho Trương Tiểu Bàn không nói cái gì chính là thằng gia hỏa này lại vô cùng tự tin. Không ai có thể đánh bại được hắn sao? Tuy rằng hắn biết Đường Kim là một tên đánh nhau rất lợi hại, một người có thể quật ngã đến sáu người, có thể chuyện này thì mọi người đều biết. Nên muốn đánh bại được Đường Kim thì hơn phân nửa mọi người sẽ không tìm hắn để đánh nhau mà mọi người sẽ tìm một cách khác.
- Cậu xem, cậu cũng cảm thấy Tần Thủy Dao là một người keo kiệt chứ?
Thấy Trương Tiểu Bàn không nói lời nào thì Đường Kim có chút đắc ý, hắn lại thuyết phục được một người nữa. Tài ăn nói của hắn quả thật có thể so sánh với Tô Tần a.
Trương Tiểu Bàn nhìn vào Đường Kim, yếu ớt nói một câu:
- Cậu đã hào phóng như vậy thì buổi trưa hôm nay có thể mời tôi đi ăn cơm không?
- Cậu là mỹ nữ à?
Đường Kim nhìn vào Trương Tiểu Bàn, hỏi.
Trương Tiểu Bàn lắc lắc đầu. Đương nhiên là hắn không phải là mỹ nữ rồi, ngay cả mỹ nam thì cũng không phải.
Đường Kim lắc đầu, vẻ mặt đồng tình nhìn vào Trương Tiểu Bàn:
- Tôi hào phóng như vậy mà cậu cũng không hiểu. Chỉ cần tôi yêu thích mỹ nữ nào thì tôi sẽ mở vòng tay của mình ra, làm bến cảng để bảo vệ an toàn cho các nàng. Chẳng lẽ cậu không cảm thấy tôi thật sự vô cùng hào phóng sao?
- Ghê tởm.
Nữ sinh ngồi ở đằng trước kia cuối cùng không nhịn được nữa, nàng thấp giọng mắng một câu.
Đường Kim liếc nhìn nữ sinh này một cái, sau đó nhìn chằm chằm vào Trương Tiểu Bàn, nhỏ giọng hỏi:
- Cậu biết cô ta sao?
- Biết a, cô ta gọi là Lưu Hiểu Yến.
Trương Tiểu Bàn đáp.
- Haiz. Trách không được.
Đường Kim làm ra một bộ dạng tỉnh ngộ:
- Cô ta cảm thấy ghê tởm thì hơn phân nửa là cô ta mang thai rồi, là tác phẩm của cậu à?
- Hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!