Chương 46: (Vô Đề)

Sau sinh nhật lần thứ mười tám, cuộc sống của Tả Nhan không có nhiều thay đổi.

Mối quan hệ với Du An Lý giống như đã thay đổi, nhưng thoạt nhìn vẫn như trước.

Bởi vì nàng vẫn phải đi học tan học, cùng Du An Lý ăn sáng ăn tối, bị Du An Lý giám sát làm bài tập về nhà và học thuộc lòng từ vựng, thậm chí vì kỳ thi giữa kỳ đang đến gần, nàng buộc phải thêm một giờ "thời gian học bổ túc".

Cùng lúc đó, những tin tức xấu nối gót kéo theo.

Thành phố của Mạnh Niên Hoa đã thất bại trong việc quản lý bệnh dịch, tình hình tiếp tục xấu đi khiến chuyến đi của bà liên tục bị trì hoãn. Cuối cùng, bà chỉ đơn giản là chấp nhận lời mời của tổ chức y tế địa phương tham gia công tác phòng chống dịch với tư cách là một tình nguyện viên.

Mặc dù Tả Nhan rất thất vọng, nhưng nàng vẫn làm ra vẻ đã bị đả kích trong cuộc gọi hồi tháng trước, cho nên nàng lo lắng hơn là thất vọng.

Không ai biết tình hình sẽ xấu đến đâu, rõ ràng Mạnh Niên Hoa không phải là người có tính cách gặp chuyện liền rút lui.

Chỉ lần này, Tả Nhan không ngăn bà lại.

Bởi vì cha mẹ nàng vẫn luôn làm nhưng chuyện rất ghê gớm, đây là điều nàng luôn tin tưởng cùng tự hào từ khi còn nhỏ.

Cho dù đời này có lẽ nàng rất ngượng ngùng nói ra.

Sau khi nói chuyện điện thoại với mẹ, cha nàng cũng gửi tới một tin tức không tốt.

Tả Tăng Nhạc không nói rõ qua điện thoại mà chỉ giải thích khi nào ông có thể về nhà, dặn dò nàng mùa đông mặc thêm quần áo, cuối cùng để Tả Nhan ngoan ngoãn nghe lời Du lão sư.

Mỗi lần Tả Nhan nghe thấy những lời này đều là không kiên nhẫn, nhưng lần này nàng cầm điện thoại, không hiểu sao lại đỏ mặt, không cần biết cha nàng đang nói gì, đều là đáp ứng "Vâng" một tiếng, Tả Tăng Nhạc nghe được liền trực tiếp khen nàng hiểu chuyện.

Mặc dù cuộc gọi không nói gì cụ thể, nhưng ẩn ẩn báo hiệu "có thể sẽ không thể về nhà trước năm mới."

Tả Nhan nghĩ đến đây liền cảm thấy phiền muộn, năm trước là thế nào, cha mẹ nàng được nghỉ lễ ở nhà nhưng năm nay lại cực kỳ xui xẻo.

Bởi vì hai chuyện này, cùng với kỳ thi giữa kỳ, tâm tình của Tả Nhan trong khoảng thời gian này khó có thể nhấc lên nổi.

Việc duy nhất có thể cho nàng một chút an ủi chính là có lẽ năm nay nàng sẽ không ở nhà một mình.

Không cần đi phiền toái ông bà, không cần ăn cơm dì quản gia nấu, không cần chui rúc dưới chăn sưởi ấm.

Dù thời tiết có lạnh đến đâu, trong chăn vẫn có nhiệt độ cơ thể của người khác.

—— Nếu nhiệt độ này không chọc đau nàng sẽ tốt hơn.

Du An Lý vẫn đang nhận công việc dịch tài liệu, đối với những người làm thêm như cô không nhập chức ở công ty thì chỉ có thể trông chờ vào lượng công việc tới để ổn định thu nhập, đơn hàng càng nhiều thì hoa hồng càng cao.

Giữa công việc, cô cũng dành thời gian để tự học cách quản lý tài chính, bởi vì cô biết rất rõ mục tiêu của mình là không bao giờ làm việc cho người khác cả đời.

Tả Nhan tâm huyết dâng trào hỏi chênh lệch thu nhập giữa cô và nhân viên bình thường. Cô liền kinh ngạc, dùng ánh mắt người ngốc nhìn nàng.

"Vậy sao chị không nhập chức a?"

Tả Nhan biết trên thế giới này không có công ty nào không cần nhân tài như Du An Lý, cho nên nhất định là Du An Lý không muốn.

Kỳ thực đúng là như vậy.

Nhưng Du An Lý không trả lời câu hỏi của nàng, cô chỉ gõ bàn phím nói, "Không được ăn trên giường."

Tả Nhan ngồi xếp bằng trên giường của cô, chỉ lấy một quả dâu tây đỏ từ bát thủy tinh, vừa định há miệng đã bị những lời này làm ăn không được, không được ăn thì không được ăn.

Nàng đảo mắt, đứng dậy ngồi quỳ trên giường, nghiêng người về phía trước, dán ở sau lưng Du An Lý, tay cầm dâu tây vòng qua vai cô, đưa dâu vào miệng Du An Lý.

"Em rửa sạch cho chị rồi, quả này rất ngọt, bà nội nói không có thuốc sâu nên chị yên tâm ăn đi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!