Nói là chơi thu, nhưng thực tế là thời tiết mùa đông.
Nhưng chuyến đi chơi thu ở trường của bọn họ diễn ra vào khoảng thời gian này hàng năm, học sinh cấp 3 đã sớm quen rồi. Những chiếc vali đều là quần áo ấm mùa đông, còn người sợ lạnh mang theo rất nhiều đồ giữ ấm dành cho bảo bảo, sau khi tới khách sạn được liền cùng những người sống chung tầng chia ra dọn dẹp.
Giống như một cuộc hành trình dài xuyên quốc gia, sau khi mọi người ra về, giữa lớp không còn cảm giác xa cách nữa, các nữ sinh sống gần đó nhanh chóng làm quen với nhau, còn các nam sinh thì đã thành một nhóm.
Nhưng lần này cũng không phải thực sự ra ngoài chơi. Nhà trường tổ chức hoạt động lao lực như vậy tự nhiên có rất nhiều tâm tư, một chuyến hai ngày hành trình ngắn ngủi này chỉ có nửa ngày là hoạt động tự do, mặt khác đều bị an bài đến tràn đầy, không chỉ để quan sát gặp gỡ giao lưu, mà còn tham quan địa điểm của cuộc thi quốc tế đang được tổ chức tại Osaka.
Cái sau mới là mục đích chính của chuyến đi này.
Nhưng mà, những người duy nhất quan tâm đến vấn đề này là những người được kỳ vọng sẽ giành được giải thưởng trong cuộc thi quốc tế. Còn những người không học không làm còn đội sổ như Tả Nhan, toàn bộ hành trình đều ở trạng thái lười nhác, nhàm chán đến chỉ biết ngủ gà ngủ gật.
—— đi du lịch còn phải tự do hoạt động, nếu không có gì khác gì đuổi kịp khóa học đâu?
Đây là suy nghĩ duy nhất của Tả Nhan cả ngày.
Phiền toái nhất của hoạt động nhóm chính là có quá nhiều người, mỗi lần thay đổi địa điểm phải đếm số người rất nhiều lần.
Lão sư cũng không dám lơ là, học sinh không nói được tiếng nước ngoài, nếu tụt lại phía sau sẽ gặp phiền toái lớn. Cho nên, mỗi lần đếm số người đều thận trọng hơn, tốn không ít thời gian.
Kiên nhẫn của Tả Nhan dần dần bị tiêu hao theo cách này.
Buổi tối trở về khách sạn, nàng đều kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần, còn được ở chung phòng với Ngô Duyệt Lâm.
Tất cả mọi người đều sống trong phòng 3 người tiêu chuẩn, khách sạn này cũng là một trong số ít những khách sạn ở khu vực lân cận có phòng 3 người, đây là một phần lớn lý do tại sao nhà trường lại chọn nơi này.
Nhưng khi tính số lượng nữ sinh thì luôn phải có hai người ở chung một phòng đôi, công bằng mà nói, lão sư dẫn học sinh đi bốc thăm rồi mới chia phòng.
Hai người may mắn chính là Tả Nhan và "Hoa khôi".
So với chút buồn bực của Tả Nhan, Ngô Duyệt Lâm trông rất vui vẻ.
Khi trở về khách sạn, cô chủ động bắt chuyện với Tả Nhan: "Nghe Lý Minh Minh nói ngày mai là sinh nhật của cậu a? Trước tiên chúc cậu sinh nhật vui vẻ."
Mặc dù cả ngày hôm nay cảm xúc của Tả Nhan không cao, nhưng nàng vẫn gật đầu nói với cô: "Cảm ơn."
Hai người sắp xếp vali cùng đệm giường, Tả Nhan có kinh nghiệm trực tiếp mang ga trải giường cùng vỏ gối của chính mình theo, đổi sang giường khách sạn.
Ngô Duyệt Lâm hai mắt nhìn nàng, chờ nàng làm xong mới do dự nói: "Cảm ơn cậu chuyện lúc chiều a, không ngờ tới cậu đã từng học tiếng Nhật."
Khi cô nhắc tới chuyện này, Tả Nhan vẫn phản ứng, sau đó nhớ tới buổi chiều hai người đi WC thì vô tình bỏ lại phía sau.
Lúc đó sắp đến giờ xe buýt khởi hành, nàng mang Ngô Duyệt Lâm đi suốt quãng đường, hỏi thăm vài người qua đường mới đuổi kịp điểm hẹn ban đầu trước khi khởi hành.
Nếu chậm hơn vài phút, chủ nhiệm lớp đang rất căng thẳng sẽ lại kinh hoảng.
Tả Nhan đã quên chuyện này, nhưng nàng không ngờ Ngô Duyệt Lâm sẽ vì chuyện này mà cảm kích nàng.
Đại khái đây là tâm lý của những cô gái ở độ tuổi này, thù địch là không thể hiểu được, hảo cảm cũng giống như vậy.
Tả Nhan cảm thấy cũng khá tốt, kết thân với một người có quan hệ tốt còn hơn là với người ghét mình.
Cho nên lúc nàng trả lời cũng khó có được nói thêm vài câu.
"Cũng không coi là học, giống như chơi game vậy. Một số trò chơi mới phát hành không thể
dịch sang tiếng Trung, cho nên chỉ có thể tự mình khám phá, thường xuyên chơi cũng chỉ biết một chút."
Thấy cuối cùng nàng cũng có tâm tình nói chuyện, mặc dù không có hứng thú với trò chơi nhưng nàng vẫn theo dõi đề tài của nàng, tán gẫu vài câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!