Chương 19: (Vô Đề)

Một ngày khổ bức bắt đầu từ khi bước vào ranh giới chết của văn phòng.

Tả Nhan đã có nhiều kinh nghiệm hơn hôm qua, ngay khi đặt đồ đạc xuống, nàng bắt đầu in tài liệu cuộc họp sẽ dùng trong cuộc họp buổi sáng.

Sau khi đóng tất cả các tài liệu in xong, có người đứng lên thông báo cuộc họp, mọi người trong toàn bộ khu văn phòng bắt đầu di chuyển đến phòng họp, Tả Nhan tăng tốc độ, đi trước bọn họ.

Trong công ty có ba bộ phận kinh doanh, bộ phận của bọn họ là bộ phận ít người nhất, có lẽ là bởi vì hàng năm đội sổ, mỗi người đều mang tâm thái khí định thần nhàn, trên người đám người này đều có loại tản mạn giống nhau. Không khí giữa các đồng nghiệp cũng xem như khá hòa thuận.

Nhưng hiện tại thì khác.

Tả Nhan phát từng phần tài liệu đã in vào từng vị trí. Nàng ngẩng đầu lên, liếc nhìn những người đi vào phòng họp. Khi nhìn thấy thần sắc như cha mẹ chết của bọn họ, thiếu chút nữa không nhịn được cười.

Nhìn thấy các người xui xẻo giống như tôi, tôi đây liền an tâm rồi.

Tả Nhan mang theo đồ ngồi xuống trong góc, không bao lâu, một nữ nhân mặc áo len cổ lọ bước vào, đóng cửa phòng họp.

Tầm mắt của Tả Nhan vừa chuyển qua trên người cô, lại lập tức thu về.

Ngày này, lại ăn mặc như đại minh tinh.

Lại cúi đầu nhìn chính mình, áo thun bên trong áo hoodie, quần tây đi giày thể thao, rất giống vừa ăn cơm xong đi xuống lầu vứt rác.

Nàng vùi đầu, mím mím môi.

Họp buổi sáng cũng không lâu, nhưng tất cả các đồng chí đều bị "thúc ép" hai ngày nay đều đánh lên tinh thần, bởi vì sợ lỡ bỏ chuyện quan trọng, hôm nay lại phải tăng ca.

Nhưng mà, cho đến khi kết thúc cuộc họp, chuyện khiến bọn họ cảnh giác vẫn không xuất hiện.

Nhưng thật ra có mấy người nghe đến say mê, sau khi tan họp còn nhỏ giọng thảo luận công khai: "Không hổ là người từ công ty lớn tới, tôi thực sự nghe hiểu những gì cô ấy nói a."

"Thật trâu bò, mới tới hai ngày đã sờ thấu chúng ta, cô không nghe cô ấy vừa nói trường hợp kia sao, những năm làm hạng mục, khi còn là người trong tổ hạng mục, thực sự nghe được một nửa mới phản ứng lại."

"... "

Tả Nhan đi theo sau một nhóm người, thất thần xoay cây bút trong tay.

Sau khi về chỗ ngồi, những người khác làm những việc bọn họ phải làm, nàng đặt cuốn sổ họp xuống, ngồi viết một lúc rồi mở ngăn kéo lấy tờ lịch đã in ra.

Mặt trên tràn đầy an bài công việc, nàng liếc mắt một cái cũng không muốn nhìn, bởi vì đối với nàng mà nói đây chính là "tai bay vạ gió", rất dễ dẫn đến nhồi máu cơ tim.

—— Nàng biết sau khi làm xong từng việc cũng có thể tan tầm đúng giờ.

Nhưng đi làm lại thiếu một giờ cá nhân, không phải liền một giờ thiếu máu sao?

Nội tâm Tả Nhan tràn đầy bi phẫn, nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc lâu, cuối cùng đành cam chịu số phận, bắt đầu công việc đầu tiên.

Sự thật đã chứng minh, khi có việc để làm, thời gian liền trôi qua trong nháy mắt.

Bình thường mỗi phút Tả Nhan ngồi trong văn phòng đều khiến nàng cảm thấy rất lâu. Là một nhân viên nhàn rỗi, phân phối cho máy tính không có cấu hình còn không nói, nhiều nhất có thể chơi trò đấu địa chủ nho nhỏ, mà nàng thậm chí còn không có tiền chơi.

Nhưng dành nhiều thời gian trên các diễn đàn cùng nền tảng xã hội sẽ chỉ khiến nàng muốn lập tức về nhà chơi game, bởi vì nàng quan tâm chú ý đến các diễn đàn người chơi cùng thông tin game nhiều hơn.

Hiện tại Tả Nhan phát hiện mình sẽ không còn gặp loại phiền toái như vậy nữa.

Cuối cùng, khi đã nàng hoàn thành một phần công việc, đang chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm hoạt động cơ thể, vừa nhấc đầu liền phát hiện toàn bộ khu văn phòng đều trống rỗng.

Tả Nhan nhất thời không biết mình có nên cảm ơn vị lãnh đạo có lòng dạ hiểm độc kia không.

Chỉ nghĩ đến đây, điện thoại trong túi quần rung lên, nàng ngồi thẳng người lấy điện thoại ra, mở khóa thì phát hiện đó là tin nhắn WeChat trưởng nhóm gửi đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!