Chương 15: (Vô Đề)

Tả Nhan dành thời gian ngắn nhất chải tóc, sau khi rửa mặt xong, nàng ném bàn chải đánh răng vào cốc, chuẩn bị ra khỏi phòng tắm.

Nhưng nàng đột nhiên dừng bước, quay lại cầm bàn chải đánh răng và cốc lên, đặt lại chỗ cũ, xác nhận vẫn y như cũ, gật đầu rồi mới rời khỏi phòng tắm.

Hành lang tràn ngập ánh ban mai tràn vào từ những ô cửa kính, Tả Nhan chạy một mạch về phòng ngủ, lấy chăn bông trên giường, lại giẫm lên dép lê "Lẹp bẹp" chạy ra ngoài, đi vào cánh cửa đối diện.

"Thay quần áo xong chưa?"

Tả Nhan gân cổ lên hỏi.

"Vào đi." Thanh âm của Du An Lý vọng ra từ bên trong.

Tả Nhan vặn mở cánh cửa phòng, sau đó cầm chăn bông sắp rơi xuống, hấp tấp đi vào phòng.

"Cái này không lạnh."

Nàng vừa nói vừa giơ tay ném chăn bông lên giường Du An Lý, mang theo một cơn gió lớn.

Du An Lý ngồi ở mép giường, vừa mới thay quần áo ngủ ra, nghiêng đầu nhìn chiếc chăn bông màu phấn hồng trên giường.

"Vậy buổi tối em dùng cái gì?" Cô hỏi.

Tả Nhan thản nhiên nhún nhún vai.

"Tôi còn một cái chăn lông thỏ, rất ấm, hơn cái trên giường của chị bên này, đủ dùng."

Nói xong, nàng cầm chiếc chăn mỏng đã gấp trên giường lên.

Nghe xong, Du An Lý liếc nhìn nàng một cái, sau đó nói: "Lông thỏ quả thực rất ấm."

Tả Nhan ôm chặt chăn bông, bị cô nhìn như vậy cảm thấy có chút không được tự nhiên, vội vàng nói: "Tôi đi thay quần áo trước, chị ngồi ở chỗ này đừng nhúc nhích."

Du An Lý không tỏ ý kiến nhìn nàng.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa lại hấp tấp đi ra khỏi phòng.

Sáng sớm, thực sự có tinh thần.

Tả Nhan đặt chăn bông xuống giường, tìm bộ quần áo ở nhà, thay đồ ngủ, sau đó cầm đồ ngủ đi vào phòng Du An Lý.

"Quần áo đã thay đâu, đưa cho tôi."

Du An Lý giơ tay đưa đồ ngủ cho nàng.

"Cảm ơn," cô nói.

Tả Nhan chạm vào lớp vải mỏng, cảm thấy trong giỏ hàng có một món muốn mua nữa.

Nàng cầm quần áo của hai người đi vào phòng tắm, nhét toàn bộ vào máy giặt, ấn công tắc đổ nước giặt, sau đó chạy ra ngoài đi thẳng vào phòng ngủ của Du An Lý.

Quay lại tự nhiên đến như đang đi vào phòng của chính mình.

Người trên giường đang bôi rượu thuốc lên đầu gối, Tả Nhan nhìn thấy một mảnh xanh tím không khỏi "Chậc" một tiếng.

Nàng thực sự không biết sao tại cô lại bị ngã thành như vậy.

Tả Nhan đứng đợi cho đến khi cô bôi thuốc ở vết thương trên đầu gối xong.

Thấy cô đang cúi xuống cố sức bôi thuốc ở cẳng chân, đơn giản là đi tới đoạt lấy chai rượu thuốc trên tay cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!