Hắn sẽ không còn có thể dùng thân thể thô ráp của mình để đón nhận sự đụng chạm của nàng, cũng không thể sưởi ấm đôi chân lạnh lẽo cho nàng trong đêm mưa nữa.
Hoặc có lẽ, chính phu của nàng là một nam nhân nhỏ nhen dơ bẩn, không thể chịu đựng được sự tồn tại của hắn, hắn sẽ bị đuổi ra khỏi phòng ngủ, mấy ngày liền không được gặp chủ nhân.
Nghĩ đến khả năng đó, hô hấp của Phù Minh có một thoáng dồn dập, rồi nhanh chóng bị đè nén xuống.
Hắn quỳ một gối trên mặt đất, sửa sang lại làn váy ướt sũng của Tang Niệm Niệm, đôi mắt lam nhạt càng ngày càng u ám: "Điện hạ…"
"Rầm!" "Rầm!"
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa mạnh mẽ, kèm theo tiếng rao hàng thanh thúy: "Rau quả tươi mới, than củi, bán rẻ đây, bán rẻ đây!"
Phù Minh nghe ra giọng của Hồ Tam: "…"
Gân xanh trên trán hắn giật giật, rất hối hận lúc trước ở trong hẻm không đánh c.h.ế. t tên này.
Tang Niệm Niệm ngược lại hứng thú bừng bừng, trước kia mỗi lần du ngoạn, bên cạnh nàng luôn có rất nhiều người vây quanh, ngay cả nghèo đói và bệnh tật cũng đều được che giấu.
Cái nàng nhìn thấy nhiều nhất, là những gương mặt kích động khó tả và đôi mắt sáng lên trong bóng tối, những hình ảnh giống nhau đó lướt qua như chim bay trên mặt hồ, không thể để lại ấn tượng sâu sắc gì cho nàng, ngược lại Phù Minh, ngay từ đầu đã đặc biệt khác biệt.
Hình như chỉ cần ở cùng hắn, nàng luôn có thể trải nghiệm rất nhiều điều mới mẻ, sức sống mãnh liệt sinh trưởng trên cơ thể hắn, ánh sáng đó quá chói mắt, chói đến mức nàng không thể rời mắt.
"Rau quả bán rẻ đây!"
Giọng nói oang oang của Hồ Tam như ma âm xuyên tai, Phù Minh thở dài, cầm nón trùm đầu trên bàn đội lên.
Đầu ngón tay thô ráp lướt qua làn da không có gì che chắn, Phù Minh lúc này mới chậm chạp ý thức được điều gì đó, đồng tử run lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía Tang Niệm Niệm.
Hắn không đeo mặt nạ, trong phòng ánh nến lờ mờ, điện hạ nàng… nhìn thấy dung mạo xấu xí của hắn rồi sao?
"Điện hạ." Tim như chiếc đồng hồ cát bị thủng đáy, từng chút từng chút chìm xuống sâu hơn, Phù Minh khó khăn mở miệng: "Ban đêm lạnh lẽo, trong phòng không có than lửa, thuộc hạ đi một lát sẽ về."
Đã cùng nhau học tập nhiều lần như vậy, Tang Niệm Niệm rất rõ ràng Phù Minh rất tự ti về những vết sẹo trên người hắn.
Những vết sẹo đó trong mắt nàng vô cùng gợi cảm, lại là chỗ xấu hổ khiến hắn chỉ cần bị chạm vào sẽ thở dốc trầm thấp, sống lưng run rẩy.
Trên người đã như vậy, vết sẹo trên mí mắt và xương mày, hắn nhất định càng để ý hơn.
Ánh mắt lướt qua tóc mai còn đang nhỏ nước của Phù Minh, cuộn tròn trong chiếc chăn hơi mỏng, gương mặt mềm mại vùi vào lớp lông trắng: "Ngươi mau đi đi, chỗ này tối quá, không nhìn rõ gì cả, mua thêm một ít than củi."
Quả nhiên, giọng nói của nàng vừa dứt, thân hình cao lớn căng cứng trước mặt lập tức thả lỏng hơn rất nhiều.
Tang Niệm Niệm thầm buồn cười, chờ Phù Minh xoay người rời đi, vội vàng rón rén xuống ghế, bưng cây nến lén lút vào phòng ngủ của hắn.
Ngoài cổng viện:
Ánh mắt Phù Minh lạnh như dao, nhìn đám tiểu yêu miễn cưỡng hóa thành hình người bên cửa run lẩy bẩy.
Hồ Tam trốn dưới áo choàng của Hùng Thất, cẩn thận thò ra cái đầu lông lộn xộn: "Đại ca, đừng tức giận, chúng ta chỉ là muốn đưa chút đồ ăn cho huynh và tẩu tử thôi."
Hùng Thất là yêu quái tàn tật mới đến xin gia nhập, hai chân trước đều bị què, nhưng yêu lực vẫn còn, khoác áo tơi và đội nón lá đứng ở đó, trông cũng ra dáng người. Hắn không biết nói tiếng người lắm, chỉ biết phụ họa: "Đúng vậy đúng vậy."
Phù Minh: "…" Đúng cái đầu ngươi.
Hắn cũng lười giải thích với đám tiểu yêu không hiểu tiếng người này, yêu văn màu đỏ trên khuôn mặt tuấn tú lan rộng, đôi mắt lam nhạt xẻ thành hai con ngươi dọc.
Tiếng gầm gừ trầm thấp mang đầy ý cảnh cáo tràn ra từ cổ họng hắn, sức mạnh đặc thù của yêu tộc cường đại giống như cuồng phong cuốn tới, mang đến nỗi sợ hãi bản năng.
Chỉ trong nháy mắt, đám tiểu yêu vừa rồi còn mặt dày mày dạn đến làm quen đã chạy tán loạn, đồ trên núi khiêng đến rơi đầy đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!