Chương 8: (Vô Đề)

"Ồ."

Giữa ráng đỏ hoàng hôn, Phong Thiên Nhai khoanh tay, nhìn Yến Cô Minh mê man dưới đất.

"Anh thế mà không chết." Nàng đưa tay bắt mạch Yến Cô Minh.

"Hô hấp dồn dập, kinh mạch đảo dòng, tổn thương nguyên khí rồi."

Phong Thiên Nhai điểm vài huyệt rồi vác hắn lên.

"Đồ đệ ngốc, nửa đoạn đường còn lại để sư phụ vác anh, xem như là phần thưởng cho nửa đoạn đầu không chết."

Phong Thiên Nhai vác nam nhân cao to, từ mỏm đá nhảy thẳng xuống, chốc chốc lại xuất chưởng vỗ vào vách núi để giảm tốc. Chẳng bao lâu sau đã xuống đến chân núi.

Nàng nhặt một ít lá cỏ khô trải dưới gốc cây rồi đặt Yến Cô Minh xuống đất. Bản thân lại ngồi ngay bên cạnh.

Giữa màn đêm, nàng lặng lẽ nhìn Yến Cô Minh, mặt không biểu cảm.

Hôm nay, nàng đã chuẩn bị xong tâm lý cáo biệt hắn, nàng biết lưng chừng núi có một mỏm đá nhô ra, nhưng lại không cho rằng Yến Cô Minh sẽ sống để đến được nơi ấy.

Đương nhiên, nàng cũng chẳng có ý muốn cứu hắn. Nếu Yến Cô Minh rơi xuống, nàng sẽ không giang tay giúp.

Vì sao, chính nàng cũng không biết.

Nhờ sống chung một thời gian mà Phong Thiên Nhai hiểu được đôi nét về tính cách của Yến Cô Minh. Theo nàng, lãng nhân sống một cuộc đời như đang đi trên cầu độc mộc, vì cầu quá hẹp nên khi gặp vật cản, nhất định phải dẹp gọn tất thảy mới đi tiếp được.

Như cánh tay bị cụt ấy, như thù hận kia, cũng như quả trái cây be bé nọ, như thời khắc mặt trời xuống núi hôm nay.

Dù là vật cản nhỏ hơn nữa, cũng phải vứt bỏ hoàn toàn, vứt bỏ dứt khoát, nếu không, chính sinh mệnh như cây cầu độc mộc ấy sẽ chấm dứt.

Sự kiên trì của lãng nhân, sự cố chấp của lãng nhân, từ đấy mà ra cả.

Mỗi một bước đi của hắn, đều như đang đánh đổi bằng mạng sống của chính mình.

Vậy nên, Phong Thiên Nhai mới không giúp đỡ hắn. Khó khăn là của chính hắn, nàng sẽ không chìa tay ra.

Dù đang hôn mê, hàng mày Yến Cô Minh vẫn cau chặt lại. Có lẽ đã mất quá nhiều sức, hắn hít thở rất nặng nề.

Phong Thiên Nhai nhìn hắn.

"… Yến khờ."

Nàng khép mắt, lặng lẽ nhập định.

Bình minh ngày hôm sau, Yến Cô Minh bừng tỉnh.

Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt, chính là tán cây xanh biếc.

Hắn ngây người.

Trên đỉnh Thiên Nhai chẳng có lấy một ngọn cỏ, đã lâu lắm rồi hắn không nhìn thấy màu xanh của lá.

Yến Cô Minh ngồi dậy, vừa nhích người thì toàn thân đau đớn, trán rịn mồ hôi.

"Biết đau rồi à."

Yến Cô Minh ngoái đầu, thấy Phong Thiên Nhai ngồi gác chân tựa vào cây.

Hắn không lên tiếng, chậm chạp đứng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!