Chương 78: (Vô Đề)

Bầu trời thật thấp.

Hai hôm liền cả tầng không xanh sẫm, sáng ngày chẳng thấy ánh dương. Mây đen cuồn cuộn lặng lẽ nơi chân trời, như đang ấp ủ cơn mưa tầm tã.

Phong Thiên Nhai đánh giấc đến tận trưa, mở mắt dậy thì bầu trời ngoài kia đã thẫm, nàng còn tưởng mình ngủ tới tối luôn rồi.

"Ôi ôi, chẳng có nhẽ lại ngủ nguyên ngày như ông ma men kia." Phong Thiên Nhai xoa mặt, ngồi dậy.

Nàng vừa ngồi dậy, Yến Cô Minh đã đi từ ngoài vào. Phong Thiên Nhai thấy hắn mới hỏi: "Yến khờ, chàng chạy đâu đấy?"

Yến Cô Minh bước sang ngồi kề nàng, "Ta có đi đâu đâu." Vừa đáp vừa kéo chăn đắp lên chân Phong Thiên Nhai.

Phong Thiên Nhai đạp một phát, tung chăn ra.

Yến Cô Minh: "…"

Phong Thiên Nhai: "Nóng lắm."

Yến Cô Minh không tỏ vẻ gì nhiều, hắn liếc Phong Thiên Nhai một cái, nàng ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Yến Cô Minh lại dém gọn chăn, đoạn xoa đầu Phong Thiên Nhai.

"Em thấy thế nào rồi?"

Phong Thiên Nhai: "Thế nào là thế nào?"

Yến Cô Minh: "Trong người ấy, có khó chịu ở đâu không?"

Được Yến Cô Minh xoa đầu thật dễ chịu, Phong Thiên Nhai mơ màng cựa nhẹ. "Không, ta thoải mái lắm."

Yến Cô Minh ôm nàng vào lòng, cửa sổ khép hờ, bầu trời ngoài kia âm u. Phong Thiên Nhai tựa ngực Yến Cô Minh, hơi váng vất. Nàng nhìn tầng không tối đen kia, thì thầm hỏi: "Yến khờ, tối rồi à?"

"Chưa." Yến Cô Minh khẽ đáp, "Chốc thôi sẽ sáng lại."

Phong Thiên Nhai: "Mịt mù quá."

Yến Cô Minh cũng ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Gió lạnh ngày đông thổi tung mây đen, cuồn cuộn bên chân trời. Yến Cô Minh siết chặt cánh tay, vững vàng ôm lấy Phong Thiên Nhai.

"Chắc sắp mưa rồi."

Phong Thiên Nhai: "Ở đỉnh Thiên Nhai, dẫu sắp mưa thì trời cũng chẳng u ám thế này."

Yến Cô Minh: "Thế à?"

Phong Thiên Nhai không đáp, Yến Cô Minh cúi xuống thấy nàng đã díp cả mắt lại, tựa cả người vào mình, mơ màng như muốn thiếp đi. Ngắm vẻ lặng yên ấy, Yến Cô Minh bất giác đưa tay xuống, khẽ khàng đặt lên bụng nàng. Hắn nhìn vòng eo mảnh mai được cánh tay lực lưỡng của mình ôm riết lấy, ánh mắt mịt mờ.

Phong Thiên Nhai đã lại ngủ rồi, hắn im ắng đặt nàng xuống giường, đứng dậy ra ngoài.

Chính lúc hắn đưa tay đẩy cửa, Phong Thiên Nhai lại mở mắt.

"Yến khờ, chàng tính đi đâu?"

Yến Cô Minh ngoái đầu, "Ta ra ngoài một chuyến, sẽ về ngay."

Phong Thiên Nhai: "Đi đâu?"

Yến Cô Minh cười với nàng, "Đi mua ít rượu, em ngoan ngoãn ở đây chờ ta, không được ra ngoài."

Phong Thiên Nhai nằm xuống lại, "Vậy chàng phải về sớm đấy."

"Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!