Chương 76: (Vô Đề)

Vài ngày sau đó, chẳng có gì xảy ra. Phong Thiên Nhai ăn no đi ngủ, ngủ đẫy dậy ăn, hưởng thụ cuộc sống dành cho heo ở phủ tướng quân.

Có lẽ Diệp Hoài Sơn đã hạ lệnh, thường ngày rất ít người đến tiểu viện này, những thị nữ dạo trước được sắp sang hầu hạ Phong Thiên Nhai đều chẳng còn tăm hơi nữa. Phong Thiên Nhai đương nhiên rất thích cảm giác thanh nhàn này.

Diệp Hoài Sơn hầu như ngày nào cũng đến, có khi còn cùng dùng bữa với Phong Thiên Nhai.

"Chiến sự tiền tuyến căng thẳng thế kia, sao trông anh chẳng bận bịu gì cả vậy?" Phong Thiên Nhai ngậm đũa, nhìn Diệp Hoài Sơn ngồi trước mặt đang gắp thức ăn cho mình.

"Phong cô nương cứ yên tâm, mọi chuyện đều đã sắp xếp xong, chỉ chờ thời cơ chín mùi là được."

Phong Thiên Nhai cười trêu, hỏi: "Cái gì mà xin ta yên tâm, liên quan gì tới ta chứ?"

"Thì…"

"Rồi rồi, ăn đi." Phong Thiên Nhai không đùa y nữa, chõ đĩa thức ăn. Diệp Hoài Sơn cười dùng bữa, Phong Thiên Nhai nhìn gương mặt đang cười của y, khẽ nói: "Trước cơn giông bão thường rất lặng, anh đừng quá lơ là."

Diệp Hoài Sơn gật đầu,"Phong cô nương yên tâm."

"… Lại bảo ta yên tâm, ta việc gì phải không yên tâm chứ."

Phong Thiên Nhai ăn xong, đuổi Diệp Hoài Sơn về nghỉ ngơi. "Sắc mặt anh không tốt lắm, phải tĩnh dưỡng nhiều hơn. Đừng ỷ mình công lực thâm hậu mà xông xáo lung tung, độc của Khanh Sĩ Việt chẳng nhẽ là thứ để đùa à?"

Diệp Hoài Sơn bị rầy một trận, không giận lại còn cười, khóe môi giương thật cao. "Đa tạ Phong cô nương quan tâm, ta sẽ ghi nhớ."

Phong Thiên Nhai: "…" Nàng bất lực lắc đầu, "Mau về đi."

"Ừm."

Đuổi Diệp Hoài Sơn về, Phong Thiên Nhai lại ngồi trong vườn một chốc, nàng chăm chú ngắm vầng trăng nơi chân trời, đôi mắt cong cong, chẳng hay đang nghĩ gì.

Lát sau, Phong Thiên Nhai cúi đầu, thở dài thườn thượt.

"Còn không ra đây?"

Một câu chẳng đầu chẳng đuôi, lại khiến bầu không khí xung quanh chợt căng thẳng hơn. Mảnh sân tĩnh lặng, không một tiếng động.

Phong Thiên Nhai sờ cằm, chậm rãi đứng lên.

"Ngươi trốn giỏi lắm, có điều chỗ trốn không quá lý tưởng nhỉ." Phong Thiên Nhai từ tốn nhìn quanh, "Diệp Hoài Sơn không ngụ ở đây, muốn giết y thì ngươi nên vào trong kia."

Nàng nói xong, vẫn chẳng có tiếng trả lời.

Phong Thiên Nhai thong dong bước đến trước gốc Quan Âm, đưa tay bẻ một cành, chợt quay phắt đầu lại nhìn góc tường khuất tối, cười lạnh bảo: "Sao, ta tự nói tự nghe biết bao lâu, huynh đài đây lại chẳng đáp lấy một lời à? Coi chừng ta giận đấy?"

Phong Thiên Nhai chẳng định gọi người, nàng vừa nói vừa cười, chậm rãi đến bên bức tường, nàng biết người nọ nấp ở khúc ngoặt.

"Ngươi có thể xông vào tận đây đã là không kém, tiếc nỗi, ngươi chỉ có thể dừng ở đây thôi." Phong Thiên Nhai nín thở tập trung, trầm giọng: "Tiểu gia tới đây, cẩn thận nhé."

Phong Thiên Nhai nhẹ buông một câu, xoay cổ tay, cành cây tầm thường bỗng chốc tụ đầy chân khí, nàng mắt sáng như đuốc, kiếm lướt cực nhanh —–!"

"Ha, em lại học cái món bậy bạ gì từ chỗ Lưu Ly thế?"

"!?"

Trầm thấp, sâu lắng, đây là tông giọng quen thuộc với Phong Thiên Nhai hơn cả. Nàng chợt rối lòng, chân khí rối loạn, suýt nữa đã đâm sầm vào tường.

Một người chậm rãi đi ra từ góc ngoặt, vóc người cao to khôi ngô, khuyết một cánh tay, gương mặt nom rất ác. Chẳng Yến Cô Minh thì còn là ai.

"Khờ khờ khờ… Yến khờ!?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!