Lần này Phong Thiên Nhai vẫn ở tiểu viện cũ khi trước, Diệp Hoài Sơn đích thân đưa nàng đến. Trong viện, Diệp Hoài Sơn lệnh tôi tớ bày tiệc đơn giản, khoản đãi Phong Thiên Nhai.
Phong Thiên Nhai ngồi trên băng ghế đá, ngắm xung quanh. Chỗ này chẳng thay đổi gì so với trước đây, chỉ có cây Quan Âm ở góc sân đã vàng lá, trơ trọi nhánh cành.
Diệp Hoài Sơn cho tất cả tôi tớ lui xuống, tự tay rót một chén rượu cho Phong Thiên Nhai. Phong Thiên Nhai bưng chén rượu lên, lắc lắc, nhìn Diệp Hoài Sơn: "Giờ anh được phép uống rượu à?"
Diệp Hoài Sơn vẫn chưa khỏe hẳn nhưng vì còn trẻ, căn cơ vững chắc, nên trông vẫn tràn trề sức sống như cũ. Y bảo Phong Thiên Nhai: "Bạn bè phương xa đến thăm, Cẩn Hòa ắt phải say hầu."
"Ấy." Phong Thiên Nhai cười đáp, "Anh mà say, chỉ e ta phải đền tội quá."
"Ha." Diệp Hoài Sơn cũng cười, y rốt vẫn đặt chén rượu xuống, nhấc ấm trà lên tự châm cho mình. "Vậy Cẩn Hòa xin dùng trà thay rượu."
Phong Thiên Nhai cầm chén rượu lên, một hơi uống cạn.
"Phong cô nương, đa tạ."
"Hả?" Phong Thiên Nhai nhướng mày nhìn Diệp Hoài Sơn, hỏi: "Sao tự dưng lại cảm ơn thế?"
Diệp Hoài Sơn khẽ cúi đầu xuống, y trù trừ đôi chút, khẽ bảo: "Ta đã biết chuyện ân oán năm xưa giữa sư huynh và… và Yến huynh."
Phong Thiên Nhai chững lại, không nói gì.
Diệp Hoài Sơn tiếp: "Ta tin rằng Phong cô nương cũng đã biết từ lâu. Đến nước này mà Phong cô nương vẫn chịu ra tay giúp đỡ, ta…"
"Cảm on một lần là đủ." Phong Thiên Nhai nhìn y, cười khẽ bảo, "Còn mớ ân oán đó là chuyện giữa Phong Đô và Yến Cô Minh, anh không cần phải để bụng, anh nên quan tâm đến chuyện phiên cương hơn mới phải."
Ánh mắt Diệp Hoài Sơn phức tạp, cuối cùng thở dài, nói: "Phiên cương là chức trách của Diệp Hoài Sơn, sẽ không làm nhục sứ mệnh."
Phong Thiên Nhai gật đầu, gắp vài đũa thức ăn.
"À phải rồi." Phong Thiên Nhai miệng nhai nhồm nhoàm, hỏi Diệp Hoài Sơn, "Nhắc tới phiên cương, cái gã Khanh Sĩ Việt kia đang ở chỗ anh phải không?"
"Ừm." Bàn đến chuyện Độc thủ phiên cương, vẻ mặt Diệp Hoài Sơn nghiêm túc hơn, "Gã đang được giam dưới địa lao trong phủ."
Phong Thiên Nhai ngẫm một chút, hỏi: "Sao không giết gã?"
Diệp Hoài Sơn: "Hãy còn cần huyết cổ của gã để giải độc."
Phong Thiên Nhai cười nhạt, tiếp: "Các người giết Phàn Lung Lệ Gia rồi, gã vẫn giải độc cho anh à?"
Diệp Hoài Sơn: "Giải cổ độc của gã phải thông qua hai bước, một là dẫn cổ ra khỏi cơ thể, hai là dùng máu độc trị thương. Cổ trùng ấy là tuyệt chiêu lợi hại nhất của Khanh Sĩ Việt, cả thiên hạ chỉ có gã là dẫn được cổ trùng, ban đầu sư huynh đã đem tính mạng của Phàn Lung Lệ Gia ra uy hiếp Khanh Sĩ Việt dẫn cổ."
Phong Thiên Nhai: "Sau đó thì giết nàng ta?"
"…" Diệp Hoài Sơn cúi đầu, nhẹ giọng: "Phong cô nương, ta biết cô không tán thành hành động của bọn ta, nhưng ta không còn cách nào khác, Phàn Lung Lệ Gia buộc phải chết."
Phong Thiên Nhai đưa tay chống đầu, "Anh không cần phải để tâm đến quan điểm của ta, ta không tán thành, không có nghĩa là anh sai."
"Phong cô nương…"
"Tạm thời đừng nhắc đến nàng ta nữa, sau khi dẫn cổ ra, anh có thể tự chữa độc trên người mình rồi à?"
Diệp Hoài Sơn lắc đầu, đáp: "Không thể, phải có máu độc."
Phong Thiên Nhai: "Máu độc gì?"
Diệp Hoài Sơn: "Khanh Sĩ Việt toàn dùng máu của chính mình để nuôi cổ trùng, muốn giải dứt thì phải điều trị dựa vào máu gã."
Phong Thiên Nhai nhướng mày, "Nghĩa là phải có máu gã." Nàng vừa nói vừa gật gù, "Anh chỉ cần rút máu của gã là được, với cả theo tình trạng hiện giờ, dù gã có không cam lòng thì cũng chẳng chống cự nổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!