Chương 6: (Vô Đề)

Hắn không biết nàng đã rời đi khi nào, cứ im hơi lặng tiếng mà biến mất.

Yến Cô Minh nhón vài quả trái cây trong giỏ ra ăn. Hắn cho rằng trong mấy ngày nay, mình đã ăn hết số trái cây của cả phần đời còn lại rồi.

Lâu lắm chưa uống rượu nhắm thịt.

Ăn xong, Yến Cô Minh ra vườn chẻ củi, hết cả một buổi sáng. Đến khi chẳng còn củi để chẻ nữa, hắn đi sang chỗ tảng đá sát vách núi, lặng im ngồi đấy.

Gió núi vù vù, mây từng tầng lượn lờ phía xa, trông hệt cảnh tiên.

Nơi này, ngoài tiếng gió ra thì không còn gì khác. Ngay cả chim cũng chẳng bay đến nổi.

Trước đây có Phong Thiên Nhai, Yến Cô Minh chẳng nhận ra nơi này tĩnh lặng đến nhường nào. Nàng vừa rời đi, trên đỉnh Thiên Nhai chỉ còn mỗi hắn, nỗi tịch mịch đổ xô mà đến.

Phong Thiên Nhai đã sống ở đây bao lâu rồi, Yến Cô Minh nghĩ thầm, chỉ có mỗi nàng ấy thôi sao. Một thiếu nữ đương độ xuân thì, sao lại phải sống ở cái nơi vắng vẻ neo người như thế.

Hắn nhìn nóc nhà, đứng dậy, lại đạp vại nước leo lên. Lần này nhanh hơn lần trước nhiều.

Cuộc sống không tay, Yến Cô Minh đã dần quen với nó.

Hắn ngả lưng xuống chỗ mà Phong Thiên Nhai thường nằm. Ngày nào Phong Thiên Nhai cũng nằm ở đây, để ngắm cái gì ấy nhỉ.

Không mây, cũng chẳng thấy mặt trời, trên đầu Yến Cô Minh là một mảng trời không

-gì

-cả.

Ngắm một lúc lâu, Yến Cô Minh như bị ảo giác, rằng mình đang lơ lửng giữa trời xanh.

Tuy đây là lần đầu tiên hắn nằm trên này, nhưng cảm giác ấy rất quen thuộc.

Đường đời nhấp nhô vô hạn, trời đất hờ hững lắm thay.

Yến Cô Minh ngồi dậy, gió lùa vạt áo, tay áo phải trống rỗng, phất phơ.

Hắn chuyển chỗ củi vừa chẻ xong vào lán đựng đồ lặt vặt sau nhà, khúc nào khúc nấy đều được hắn dùng chân đẩy.

Quá nhiều rồi, hắn đành phải chuyển chỗ còn thừa vào góc lán. Lúc chuyển tầm mắt, Yến Cô Minh như thấy một vật gì đó được chôn trong góc.

Hắn bước đến, dùng cổ tay bới đất, một cái rương cũ ló ra.

Rương không khóa, Yến Cô Minh bật nắp.

Bên trong toàn là sách.

Phong Thiên Nhai thích đọc sách?

Yến Cô Minh không biết chữ, hắn cũng chẳng thích thú gì với sách, nhưng đúng là bây giờ quá rỗi rãi, hắn đưa tay gẩy một quyển ra.

Trong sách chi chít nào là chữ, hình như là lời chú giải.

Lật sang trang, hình một người vung trường kích được vẽ giản lược.

Yến Cô Minh khựng lại.

Hắn lại lật thêm vài trang nữa, có trang toàn là chữ, có trang được minh họa bằng hình.

Nếu Yến Cô Minh nhận được mặt chữ thì sẽ biết tên quyển sách là "Bùi thức kích bộ", nếu hắn am hiểu đôi chút về võ học cổ xưa thì sẽ biết quyển sách này viết về võ học chân truyền của Bùi Nguyên Sơn – tiền triều hộ quốc tướng quân —– Thanh Thiên trường kích. Và nếu hắn nghiên cứu chuyên sâu về võ học thì sẽ biết những lời chú giải rải rác trong sách rất sâu sắc, rất thấu triệt kích pháp của nhà họ Bùi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!