Chương 50: (Vô Đề)

Chính xác thì Phong Thiên Nhai đã được mùi thịt thơm gọi dậy.

Nàng dụi mắt, thấy Tả Sơn đang cầm hai que gỗ, mỗi que xiên một con cá. Không biết có rắc gia vị hay không, mà thịt cá thơm nồng, từ xa đã ngửi thấy.

Lại nhìn ra ngoài, mặt trời chói chang, đã sắp chính ngọ. Phong Thiên Nhai vươn vai ngồi dậy.

Tả Sơn thấy nàng đã thức, cười tít bảo: "Cô bé, ăn thôi nào."

Phong Thiên Nhai chép miệng, ngái ngủ nói: "Cụ, ngày nào cũng làm thức ăn ngon như này, ta không muốn rời đi nữa rồi."

Tả Sơn vừa nghe mắt đã sáng lên, đáp: "Hay quá! Không muốn đi là tốt nhất. Hay là cô và tướng công cứ ngụ lại núi này đi, già biết gần đây có vài mảnh đất bằng, vẫn chưa ai ở."

Phong Thiên Nhai đứng dậy, ngồi xuống bên bàn, nói: "Nếu là núi, thì bọn ta cũng có một ngọn."

Tả Sơn: "Hả?"

Phong Thiên Nhai tự hào bảo: "Núi của bọn ta cao hơn ngọn này nhiều!"

Tả Sơn ngồi xuống bên cạnh, vuốt râu hỏi: "Thế cao bao nhiêu?"

Phong Thiên Nhai ra vẻ bí mật, đáp: "Đứng bên vách núi bọn ta, nhìn không thấy chân núi, tất cả đều là mây."

"Ha ha, cô bé nói phét!" Tả Sơn cười ha hả, "Đều là mây, đó chẳng phải thiên đường à?"

Phong Thiên Nhai chẳng thèm phân bua, cầm đũa lên.

"Thì là thiên đường đấy."

Tả Sơn cho rằng nàng đang nói đùa, hỏi: "Kể ra thì, cô bé, tướng công cô bao tuổi rồi?"

Phong Thiên Nhai cầm một xiên lên, gạt bỏ lớp da cá cháy đen đi, bên trong là thịt cá trắng bóc, đang tỏa hơi nóng. Nàng ngoạm một miếng, tươi non ngon miệng. Phong Thiên Nhai hài lòng gật gù, đáp: "Hai mươi chín rồi."

Tả Sơn: "Ấy chà, cậu ta lớn hơn cô mười mấy tuổi lận."

Phong Thiên Nhai trề môi, khịt mũi nói với Tả Sơn: "Thì đúng là một con yến già mà, với cả mấu chốt là tính tình xấu cực, bướng chết luôn."

Tả Sơn cười khà khà, bảo: "Khen chê gì cũng đã mua rồi, cô bé cứ luôn mồm bảo tướng công mình lắm khuyết điểm, thế càng thể hiện trong lòng có cậu ta."

Phong Thiên Nhai thoải mái thừa nhận: "Đương nhiên."

Phong Thiên Nhai ngấu nghiến hết nửa con cá, hỏi Tả Sơn: "Cụ, lát nữa ta sẽ sang bên ấy, đi cùng không?"

Tả Sơn phẩy tay: "Già không đi, một tháng gặp lão Hữu kia một lần là đã quá đủ rồi."

"Vậy thôi." Phong Thiên Nhai lau miệng, đáp: "Thế thì đợi đây."

Tả Sơn nhắc nàng: "Cô bé cẩn thận nhé, lão Hữu kia tánh kỳ, nhớ đừng dây dưa, một canh giờ thì một canh giờ, bằng không lão già ấy nổi cơn lên thì người khổ vẫn là gã tướng công khờ kia của cô thôi."

Phong Thiên Nhai phun xương cá xuống bàn đánh phụt, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Tả Sơn với vẻ khó chịu.

"Cụ."

Tả Sơn: "Hả?"

Phong Thiên Nhai không vui bảo: "Lãng nhân kia tên Yến Cô Minh, gọi thẳng là được, yến khờ gã khờ chỉ ta mới được gọi thôi."

Tả Sơn giật mình, "Ờ ờ, già nhớ rồi."

Phong Thiên Nhai bấy giờ mới vùi đầu ăn cá tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!