"Thế này mới giống dáng vẻ của em."
Giọng Yến Cô Minh trầm ấm, Phong Thiên Nhai nhìn thẳng vào mắt hắn, cười bảo: "Dám trêu sư phụ rồi, xem ra đã khỏe rồi đấy nhỉ."
Yến Cô Minh thản nhiên ừ một tiếng.
Phong Thiên Nhai nhìn nửa trái gương mặt được băng kín của hắn, trên lớp băng vẫn rịn một vệt máu dài. Nàng nhíu mày, khẽ hỏi: "Yến khờ, mặt bị sao vậy?"
Yến Cô Minh: "Không sao."
Phong Thiên Nhai: "Ờ ờ, biết là không sao, nhưng đã băng bó thì phải có nguyên nhân."
Yến Cô Minh: "Bị va phải."
Phong Thiên Nhai: "Có trúng mắt không?"
Yến Cô Minh: "Không sao."
Phong Thiên Nhai đứng dậy, ngồi ghé vào giường Yến Cô Minh, khom lưng híp mắt nhìn hắn. Vừa nhìn vừa chọt trán hắn.
"Nếu còn bảo không sao nữa, ta sẽ đi hỏi lão già kia đấy!" Chọt được hai cái Phong Thiên Nhai đã dừng tay, nàng thổi thổi đầu ngón tay mình, ghét bỏ: "Yến khờ, đầu sao cứng thế này?"
Yến Cô Minh ngoảnh mặt sang chỗ khác, mặc nàng.
Phong Thiên Nhai cúi người xuống, khẽ khàng chạm vào vẩy máu trên mặt Yến Cô Minh. Yến Cô Minh chẳng sạch sẽ gì, máu và mồ hôi trộn lẫn nhau, lúc ngã từ trên núi xuống còn dây cả một đống bụi bặm bùn đất, cả người bẩn thỉu. Phong Thiên Nhai bĩu môi bảo: "Thế này vô tình khiến ta nhớ lại lần đầu gặp chàng. Lúc ấy cũng là một con yến bẩn."
Yến Cô Minh bỗng hỏi: "Lần đầu tiên gặp mặt, ta trông thế nào?"
Phong Thiên Nhai đăm chiêu một lát, đáp: "Ừm, trông như sắp chết đến nơi rồi ý."
Yến Cô Minh xoay mặt sang.
Phong Thiên Nhai nhớ lại cảnh tượng ngày ấy, không kìm nổi phải bật cười, nói: "Chàng biết không, khi ấy chàng nằm sấp ở đấy như đã chết rồi, máu chảy khắp nơi. Cũng tại ngửi được mùi máu tanh mà ta tìm thấy chàng." Nhớ lại cuộc gặp gỡ tình cờ buổi đầu, cả cảnh sống chung giương cung tuốt kiếm, Phong Thiên Nhai thở dài, nhìn Yến Cô Minh mà cứ như đang dò xét, hỏi: "Sư phụ thực sự cảm thấy lạ…"
Yến Cô Minh: "Lạ cái gì?"
Phong Thiên Nhai: "Không gì cả."
Yến Cô Minh nhíu mày nhìn nàng. Phong Thiên Nhai nhìn nét mặt quen thuộc này, lại bật cười. "Yến khờ, chúng ta thành thân đi."
Yến Cô Minh khựng lại, hơi mất tự nhiên dời ánh mắt đi.
Phong Thiên Nhai đưa tay xoay mạnh đầu hắn về, "Coi đó coi đó, quên mất chuyện sáng nay ta nói với chàng rồi à. Sau này ta sẽ không khóc nữa, cưới đi."
Yến Cô Minh rũ mắt xuống, "Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này?"
Phong Thiên Nhai: "Đột nhiên là thế nào, sư phụ cân nhắc lâu lắm rồi." Nàng đưa tay sờ mặt Yến Cô Minh, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Phong Thiên Nhai áp sát vào đôi gò má kiên nghị vững chãi.
"Sao nào, hay là ngày mai thành thân luôn?" Phong Thiên Nhai hào hứng hỏi.
Yến Cô Minh thoáng im lặng. Phong Thiên Nhai nhìn hắn, tuy trước giờ Yến Cô Minh kiệm lời, nhưng nàng nhận ra sự trầm mặc ngay lúc này đây của lãng nhân, nhàn nhạt nỗi suy tư khó hiểu.
Phong Thiên Nhai: "Sao nào?"
Ánh mắt của Yến Cô Minh cứ mãi dưới thấp, không đối diện với Phong Thiên Nhai. Phong Thiên Nhai thấy hắn thầm nghiến răng.
Hắn không đáp, Phong Thiên Nhai cũng không hỏi lại nữa. Nàng ngồi bên giường, nâng cánh tay của Yến Cô Minh lên, đặt vào lòng mình nghịch. Tay Yến Cô Minh bị thương tương đối nhẹ, có lẽ lúc rơi xuống, hắn đã vô thức bảo vệ cánh tay duy nhất này.
Thời gian chầm chậm trôi, trong bóng tối, ngoài tiếng Phong Thiên Nhai hí hoáy với tay áo ra, không còn bất cứ âm thanh gì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!