Chương 48: (Vô Đề)

Twentine | Kéo

Tả Sơn Nhân sặc trà, vỗ ngực ho sùng sục. Phong Thiên Nhai miệng mồm bóng nhẫy tiếp tục xơi thịt gà.

Lúc bình tĩnh lại, mặt mày Tả Sơn Nhân đã ngộp đến mức đỏ rực cả. Lão run tay chỏ Phong Thiên Nhai, thều thào bảo: "Con bé quái quỷ này… Cô dám gạt già đây, uổng công ta còn tưởng cô là… là —–"

Phong Thiên Nhai liếc thoáng sang lão, "Gạt đâu nào."

Tả Sơn Nhân quát to: "Sao cô biết cái kia —–!?"

Phong Thiên Nhai nghiêng đầu, hất cằm về phía góc nhà, đáp: "Trong sách viết thế."

"Hả?"

Tả Sơn Nhân nhìn theo ánh mắt nàng, thấy rương gỗ to trong góc nhà, lão chỉ nó rồi nói với Phong Thiên Nhai: "Cô đọc thứ trong rương kia rồi?"

Phong Thiên Nhai gật gù, "Đọc rồi."

Tả Sơn Nhân búng người cao ba trượng sang phía ấy, mở rương ra, lật tìm từng quyển một. Cuối cùng lão rút một quyển nằm dưới đáy rương ra, nói với Phong Thiên Nhai: "Cô đọc quyển này rồi?!"

Phong Thiên Nhai liếc thoáng sang, nhạt giọng ừ một tiếng.

Tả Sơn Nhân đấm ngực dậm chân, đau khổ tột cùng.

Phong Thiên Nhai thấy thế mới hỏi: "Cụ sao thế?"

Tả Sơn Nhân phẩy tay, không có ý đáp lời.

Phong Thiên Nhai thấy lạ bèn buông thịt gà ra, đưa tay chùi mép qua loa, đứng dậy bước đến bên Tả Sơn Nhân. Tả Sơn Nhân ôm đầu chồm hổm dưới đất, Phong Thiên Nhai cũng ngồi xổm xuống.

"Cụ, cụ sao vậy?"

Tả Sơn Nhân căm uất đáp: "Sao cô có thể lén đọc mấy quyển sách này!?"

Phong Thiên Nhai trề môi bảo: "Trước khi cụ ra ngoài cũng có dặn không được mở rương này ra đâu? Vả lại, chẳng phải cụ muốn dạy ta mấy thứ ấy sao, ta đọc tham khảo, xem như chu đáo chuẩn bị trước thôi mà."

Tả Sơn Nhân: "Cô thì biết gì!"

Phong Thiên Nhai: "…"

Tả Sơn Nhân thở dài thườn thượt, nói: "Học môn này, quan trọng là phải tiến hành tuần tự. Từng chút từng chút một, nụ hoa ban đầu đến khi nở rộ thì hương thơm mới bao trùm thiên hạ được…" Tả Sơn Nhân đầy vẻ thưởng thức, "Đến khi ấy mới thực sự là tuyệt sắc…"

Phong Thiên Nhai: "Vậy à."

"Đương nhiên!" Tả Sơn Nhân trừng Phong Thiên Nhai một cái, "Cô bé lại thiếu kiên nhẫn quá! Thoắt cái đã đọc thứ có trình độ cao thế này, cô thấm được mấy phần chứ!"

Phong Thiên Nhai lắc lắc cổ, mắt cũng láo liên bốn phía. Sau khi đảo mắt một vòng, lại dán ánh nhìn về nền đất. Nàng đặt hai tay lên gối, cằm tỳ xuống tay, lặng lẽ ngồi đấy.

Căn phòng im lìm thoáng chốc, cuối cùng vẫn do Tả Sơn Nhân không kìm nổi, lão ngoái đầu nhìn Phong Thiên Nhai: "Cô bé…"

Phong Thiên Nhai đáp lấy lệ một tiếng.

Tả Sơn Nhân vê râu, nhìn chằm chằm nàng, hỏi: "Già vẫn chưa hỏi cô, đọc hết chồng sách này… Ừm…" Lão cân nhắc một chút, như vẫn chưa biết nên nói thế nào.

Phong Thiên Nhai: "Sao?"

"Ừm…" Tả Sơn Nhân thăm dò, "Cô đọc mấy quyển sách này, có cảm tưởng gì?"

Phong Thiên Nhai chôn mặt vào tay, hỏi lại: "Thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!