Chương 47: (Vô Đề)

"Đừng…" Hữu Sơn Nhân vừa xán đến, Tả Sơn Nhân đã đứng trước mặt Phong Thiên Nhai, vê râu híp mắt cười: "Từ giờ, lão đây sẽ dạy cô vài thứ."

Ánh mắt Phong Thiên Nhai vẫn bắn thẳng về phía căn nhà nhỏ nọ, lơ đãng hỏi: "Cụ định dạy ta cái gì?"

Tả Sơn Nhân đổi vị trí, vừa khéo chắn ngay trước mặt Phong Thiên Nhai. "Đừng nhìn đừng nhìn nữa, một căn nhà rách nát thì có gì hay mà nhìn."

Phong Thiên Nhai bị lão chắn tầm nhìn, bĩu môi rồi đứng thẳng người dậy, đánh giá Tả Sơn Nhân khắp lượt, lại hỏi: "Cụ muốn dạy gì?"

Tả Sơn Nhân hớn ha hớn hở —– Tuy đã lớn tuổi nhưng lão chẳng có vẻ gì là già, dù tóc và râu đều bạc phơ một màu, mặt mày cũng đầy nếp nhăn, nhưng cả người lại vô cùng phấn chấn. Đôi mắt là tâm hồn con người, Phong Thiên Nhai thấy ánh mắt của Tả Hữu Sơn Nhân lấp lánh sáng trong, lộ vẻ sõi đời trầm lắng.

Phong Thiên Nhai thích Tả Sơn Nhân, ông giống sư phụ nàng.

"Cụ này, ta học cực nhanh, cụ định dạy ta cái gì?"

"Ôi chao, đừng mạnh miệng như thế." Tả Sơn Nhân nhếch mép, "Đi nào, chúng ta về đã, hôm nay lão Hữu kia sẽ không để cô vào nhà nữa đâu."

Phong Thiên Nhai rất không vui, nhỏ giọng: "Ta có thể lén chuồn vào, không để lão ấy biết."

"Ồ?" Tả Sơn Nhân nghe nàng bảo có thể lén chuồn vào, mắt đảo một vòng, kề sát Phong Thiên Nhai, thì thầm, "Công phu chân của cô lợi hại tới mức lẻn vào được à?"

Phong Thiên Nhai gật đầu, "Ừm, ta thấy bản lĩnh hai người cũng thường thôi, ta đã muốn tránh thì không khó." Nàng nói xong, thấy mình hơi thất lễ, lại thêm một câu: "Nhưng thuật nghiệp thường chỉ chuyên một món, y thuật của ta chẳng tài nào sánh được với các ông."

Tả Sơn Nhân nghe vậy cũng chẳng để bụng mà chỉ phấn khích, lão nhỏ giọng bảo: "Tốt quá rồi! Nếu khinh công của cô đã tài giỏi đến thế, thì càng tiện làm nhiều chuyện hơn."

Phong Thiên Nhai: "Rốt cuộc cụ tính làm gì?"

Tả Sơn Nhân bày ra vẻ bí mật, "Ầy, ta bảo chứ, chưa tới lúc, không nói được."

Phong Thiên Nhai xoay mặt nhìn trời.

Tả Sơn Nhân bắt đầu đi về phía nhà mình, vừa đi vừa nói: "Đi với già, để già xem cô học có nhanh thật hay không."

Phong Thiên Nhai mờ tịt, nhưng vẫn nhướng mày đi theo.

Tìm được Yến Cô Minh, tảng đá to trong lòng Phong Thiên Nhai cũng đã được đặt xuống, chợt thấy thanh thản hơn nhiều. Tuy lãng nhân bị thương nặng, nhưng với Phong Thiên Nhai, hắn chẳng lúc nào mà không bị thương cả, hơn nữa chỉ cần mạng vẫn còn đây, dù có bị thương nặng đến đâu cũng không hề gì.

Phong Thiên Nhai không còn sốt ruột nên không vận khinh công nữa, cứ thủng thẳng đi sau Tả Sơn Nhân. Bây giờ đang làgiờ Thìn*, vạn vật tràn đầy sức sống, không khí trong lành, ánh nắng soi rọi qua tầng tầng lớp lớp lá cây phủ lên người, khoan khoái dịu dàng.

[*Từ bảy giờ đến chín giờ sáng.]

Ừm, trời quang mây tạnh, như tâm trạng của Phong Thiên Nhai.

"Ban đầu đúng là ta ngu thật, ngu mới dắt Yến khờ rời đỉnh Thiên Nhai."

"Hả?" Tả Sơn Nhân không ngừng chân bước, nghe Phong Thiên Nhai làu bàu, "Cô bé nói gì thế?"

Phong Thiên Nhai: "Không có gì, oán thầm vài câu thôi."

"Khà." Tả Sơn Nhân chắp tay sau người, lưng hơi còng xuống, lão cười nói: "Khi còn trẻ thể nào cũng sẽ làm vài việc làm mình hối hận về sau."

Phong Thiên Nhai: "Chắc thế."

Tả Sơn Nhân: "Cô bé, cô rất hợp tính già đây."

Phong Thiên Nhai: "Cụ và Hữu Sơn Nhân ở đây bao lâu rồi?"

Tả Sơn Nhân ngẫm một lúc, đáp: "Chắc ba mươi mấy năm rồi, không nhớ rõ nữa, ngày tháng trong núi thường lặng lẽ trôi qua mà."

Phong Thiên Nhai: "Sao hai người lại đến đây ẩn cư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!