Chương 46: (Vô Đề)

Tả Sơn: "Cô bé, cô quen cậu ta?"

Phong Thiên Nhai sải bước lướt đến trước mặt Hữu Sơn, "Thật ư?! Cụ cứu được một người đàn ông cao to cụt một tay? Đâu rồi?"

Hữu Sơn vê chòm râu ngắn dưới cằm, miệng mồm khép chặt, mặt mày ghét bỏ.

Phong Thiên Nhai sốt ruột chết được, níu tay áo lão mà lắc. "Chàng đâu? Tìm chàng lâu lắm rồi."

Hữu Sơn đã nổi điên ngay khi Phong Thiên Nhai kéo tay áo mình, lão cứ như đụng phải thứ gì ghê gớm lắm, "bốp" một tiếng giằng khỏi tay Phong Thiên Nhai.

"Nam nữ thụ thụ bất thân! Còn ra thể thống gì!"

Phong Thiên Nhai ngộ ra mình quả thực không thể nói chuyện cùng lão ta, bèn ngoái đầu nhìn Tả Sơn. Tả Sơn đương nhiên hiểu ý nàng, lão bước đến, vỗ vỗ vai Phong Thiên Nhai.

"Đừng sốt ruột, cô bé."

Phong Thiên Nhai: "Tìm chàng mãi."

Tả Sơn ngầm hiểu, "Thế thì tốt rồi, chuyến này đến đây không uổng công, già dắt cô đi thăm cậu ta."

"Vậy chúng ta đi mau!"

Hữu Sơn cáu: "Lão Tả chớ có làm càn!"

Tả Sơn: "Đi thôi đi thôi, ở đằng đó, đi tý là đến."

Phong Thiên Nhai: "Chỉ ta xem xem."

Tả Sơn đưa tay chỉ ra sườn núi đối diện. Phong Thiên Nhai nhìn chăm chú, trông thấy giữa vạt rừng rậm là một mảnh đất trống nho nhỏ.

"Đi trước đây."

Phong Thiên Nhai không chờ kịp, nàng vứt lại một câu, đề khí lấy sức, chân nổi gió, chớp mắt đã lao về phía bên đấy.

"Úi chộ ôi, một cô bé cừ khôi." Tả Sơn nhìn theo bóng Phong Thiên Nhai, ca thán.

"Các ngươi —–!"

Hữu Sơn vẫn đang ầm ĩ, Tả Sơn xoay sang nói với lão ta: "Đi rồi đi rồi, đã sắp gần đất xa trời, cần gì phải nóng nảy như vậy."

Phong Thiên Nhai vận sức toàn thân, chưa đến một khắc đã đến nơi. Một căn nhà nhỏ, xung quanh được rào lại. Phong Thiên Nhai từng bước đến gần, chợt nảy cảm giác ngơ ngẩn như mỗi bận về đến cố hương.

"Nghĩ vớ vẩn làm gì…" Phong Thiên Nhai tự nhủ, "Phấn chấn lên chút nào."

Nàng vỗ vỗ mặt mình, đẩy cửa bước vào.

"Khờ —–"

Phong Thiên Nhai chỉ thốt lên được một chữ đã ngừng lại, nàng ngây ngẩn nhìn người trên chiếc giường gỗ đặt đối diện cửa —– Dường như mỗi một khớp xương của cả cơ thể hắn đều được cố định bằng nẹp tre ngắn và mỏng, Phong Thiên Nhai cũng hiểu y thuật, nàng biết những dụng cụ kia chỉ được dùng khi cần bó xương.

Yến Cô Minh lặng lẽ nằm đấy, không chút động tĩnh, cứ như đã chết.

Phong Thiên Nhai đến bên, thấy nửa gương mặt bên trái của Yến Cô Minh được quấn lại bằng vải bố, vẫn thấp thoáng sắc đỏ nhạt. Nhưng bên mặt phải lại chẳng vương chút máu nào, bờ môi nứt nẻ tróc da, mắt nhắm chặt.

Phong Thiên Nhai che miệng, sợ tiếng hít thở dồn dập của mình quá lớn sẽ làm phiền hắn. Nhưng đáy mắt lại không giấu nổi niềm chua xót, từng giọt lệ cứ trôi tuột xuống gò má.

Nàng khe khẽ ngồi xổm bên giường, bàn tay nhỏ xinh nhẹ nhàng phủ lên góc tay áo Yến Cô Minh. Quần áo lãng nhân đã tả tơi quá nửa, chưa được thay ra, vẫn nát bươm như thế.

Bấy giờ, Tả Hữu Sơn cũng đã đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!