Chương 45: (Vô Đề)

Liên tiếp ba ngày, Phong Thiên Nhai cứ xuôi dòng mà đi.

Chẳng hiểu vì sao, nàng luôn có cảm giác —– Yến Cô Minh đang ở gần đây. Như mỗi bận chia tay nhau dạo trước, lãng nhân luôn đợi nàng ở nơi họ tách tách nhau ra.

Nhưng nàng tìm không thấy…

Chưa tìm ra, nàng sẽ không rời đi. Phong Thiên Nhai khó chịu trong lòng, nàng phải tìm ra nam nhân này cho bằng được.

Ba ngày trôi qua, ngoại trừ một ít nước thì Phong Thiên Nhai chẳng ăn uống gì, sức chống chọi đã đến giới hạn. Nàng ngẩng đầu nhìn chân trời, nắng chiều ấm áp rực rỡ, chói chang khiến nàng hơi chóng mặt.

Phong Thiên Nhai ngồi bên bờ, nhặt sỏi ném xuống sông. Viên sỏi vạch một đường trên không, sau đó rơi xuống lòng sông đánh tõm, bọt nước bắn tung tóe.

"Sống phải thấy người, chết thì thấy xác, gãy gọn dùm cái…" Phong Thiên Nhai ném sỏi, khẽ khàng buông lời.

Ba ngày ròng rã, nàng chẳng ăn gì, cũng không chợp mắt đàng hoàng, giờ trông vô cùng tiều tụy. Sắc mặt nàng không tốt, tinh thần càng không ổn, khuôn mặt nhỏ xinh trễ xuống, kham khổ biết bao.

Ném mãi ném hoài, Phong Thiên Nhai buồn bã dần. Trước đó, nàng chỉ cố sức tìm Yến Cô Minh, quá nửa tinh lực dồn vào công cuộc tìm người. Giờ đây ngồi bên bờ sông, lòng lắng lại, nàng mới thật sự cảm nhận được rằng nam nhân cao lớn quật cường ấy không ở bên mình nữa.

Thực ra, dù Yến Cô Minh có ở bên cạnh, họ cũng không trò chuyện gì mấy. Phần lớn thời gian là Phong Thiên Nhai tự nói tự nghe, bức bách lãng nhân đến cùng thì hắn mới nể mặt mà đáp cho hai chữ.

Nhưng Phong Thiên Nhai lại thích thế. Đâu như bây giờ…

Phong Thiên Nhai cúi đầu, nhìn dung mạo mình phản chiếu dưới dòng nước trong veo, thế mà lạ lùng đến vậy. Gió nhẹ lướt qua khuôn mặt cau có, mặt sông khẽ dập dờn, trong thoáng ngẩn ngơ, Phong Thiên Nhai như trông thấy bóng ngược của lãng nhân hiện lên nơi lòng sông —– Gương mặt lạnh lùng cứng ngắc, chẳng bao giờ tỏ ra dễ chịu với người khác.

"Yến khờ, chàng không còn ở đây, sư phụ không muốn cất tiếng buông lời nữa rồi…"

Trên mặt sông, một giọt nước nho nhỏ, rơi xuống khơi lên từng gợn sóng nhạt.

Một giọt, hai giọt…

Từ lúc hiểu chuyện đến giờ, đây là lần đầu tiên Phong Thiên Nhai khóc. Trước đây ở cùng sư phụ, người rộng lượng thoải mái, họ ngày ngày hỉ hả vui vẻ, không biết buồn lo là gì. Ngay cả khi sư phụ qua đời, nàng cũng chỉ chôn cất người đàng hoàng, đứng trước mộ nói vài câu đại loại như tìm người khắc bia dựng họ rồi rời đi.

Lúc truyền thụ kiếm pháp, sư phụ từng bảo nàng: "Đạo vốn vô hình, vô dục, vô cầu, thông suốt vạn vật thế gian, lòng không vướng bận, không lo nghĩ, sẽ đắc đại đạo."

Nhưng giờ đây, lần đầu tiên Phong Thiên Nhai cảm thấy buồn bã như thế, lần đầu tiên nàng cảm thấy hồng trần vạn trượng, có tránh thế nào cũng không tránh khỏi.

Đây là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, dưới ánh mặt trời ấm áp, cao giọng khóc to.

"Yến khờ… Sư phụ sai rồi, sư phụ không nên nán lại… Chàng nghe thấy thì ra đây được không, sư phụ sẽ không bao giờ ra tay với chàng nữa…"

Dần dà, tiếng khóc yếu đi, tầm mắt nhạt nhòa. Liên tiếp vài ngày không ngủ không nghỉ, nàng rốt cuộc đã không chịu nổi nữa.

Một tiếng động khẽ khàng vang lên, Phong Thiên Nhai ngất bên sông.

Chẳng biết bao lâu sau, trong chốn sơn lâm vọng lại tiếng ca không rõ giai điệu. Từ xa đến gần, từ tốn ung dung, một cụ già tinh thần phấn chấn đeo gùi tre từ trong rừng bước ra.

"Ơ?" Lão lia mắt qua đã thấy Phong Thiên Nhai ngã dúi bên sông.

"Ấy cha, sao thế này, đại cô nương nằm bờ sông." Ông cụ bước sang, lật Phong Thiên Nhai lại, gọi liền hai tiếng. "Cô bé, cô bé?"

Phong Thiên Nhai không phản ứng.

Lão buông gùi, ngồi xổm xuống bên Phong Thiên Nhai, đặt tay lên cổ tay nàng.

"Ha ha, vẫn là xử nữ. Ấy không, là cấp hỏa công tâm mới đúng." Cụ đứng dậy, hai tay ôm vai Phong Thiên Nhai, kéo nàng dậy. "Nào nào nào, cô bé." Lão đặt Phong Thiên Nhai vào gùi.

"Uầy, vừa vặn quá nhờ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!