"Ôi dào, được rồi."
Phong Thiên Nhai giãn khớp tay, ngồi xuống giường.
"Độc này ác thật." Nàng nói với Diệp Hoài Sơn, "Một tháng tới ngươi đừng dụng võ đấy."
Diệp Hoài Sơn chống mép giường ngồi dậy, khẽ gật đầu với Phong Thiên Nhai, nhẹ nhàng đáp: "Đa tạ Phong cô nương."
Phong Thiên Nhai phẩy tay, "Không có chi."
Phong Đô vẫn đứng bên cạnh, im lặng nhìn họ. Phong Thiên Nhai dời mắt, vừa khéo chạm phải ánh mắt gã. Nàng ngó chừng sắc mặt Phong Đô, hỏi: "Nghĩ gì mà mê mẩn thế?"
Phong Đô thoáng nhếch mép, "Cô đoán xem."
Thực ra Phong Đô trông cũng đẹp trai, nhưng tướng mạo lại bị sự tàn nhẫn và tà khí che mất. Bình thường nom hơi dữ dằn, bây giờ lại càng khiến ai nấy đều run sợ.
Phong Thiên Nhai: "Ngươi chăm sóc y kỹ vào, ta phải đi rồi."
Diệp Hoài Sơn cúi đầu, mái tóc dài xõa ra, che khuất gò má, làm người ta không nhìn rõ được vẻ mặt.
Phong Đô lạnh nhạt hỏi: "Cô định đi đâu?"
Phong Thiên Nhai buông tay áo đã xắn lên xuống, "Cứ đi thế thôi, không có mục tiêu." Phong Đô liếc Diệp Hoài Sơn, đoạn hỏi: "Khi nào thì về?" Phong Thiên Nhai suy nghĩ một lát, đáp: "Không biết."
Phong Đô cười lạnh một tiếng, "Vậy khi nào thì báo thù đây?"
"…"
Phong Thiên Nhai bị gã hỏi đến cứng họng, ngước mắt lên nhìn.
"Chưa biết."
Hàng mày Phong Đô toát lên vẻ chế nhạo, không lên tiếng nữa.
Phong Thiên Nhai ngoái đầu nhìn Diệp Hoài Sơn, nói: "Tướng quân, tạm biệt nhé."
Diệp Hoài Sơn ngẩng đầu, ánh mắt vẫn trong veo như thuở ban đầu.
"Ừ, Phong cô nương, tạm biệt."
Một tiếng tạm biệt đơn giản, đứt đoạn tơ tình chưa từng tỏ rõ.
Phong Thiên Nhai vén màn lên, lúc sắp bước ra ngoài thì khựng lại, xoay đầu hỏi Diệp Hoài Sơn: "Phàn Lung Lệ Gia, các người định giải quyết thế nào?"
Diệp Hoài Sơn: "Giờ vẫn chưa quyết định."
Phong Thiên Nhai khẽ buông mi, trước mắt như hiện lên lời nói nhẹ nhàng của vị Tế ti gầy yếu kia —– Hắn thích cô…
"Tướng quân, hay là…" Phong Thiên Nhai ngước mắt, nhìn Diệp Hoài Sơn và Phong Đô, "Hay là, các người giữ mạng thị lại, để uy hiếp Cương chủ, hoặc ép Đao thủ ra mặt."
Diệp Hoài Sơn gật đầu, "Ta sẽ cân nhắc."
Phong Thiên Nhai cười, xoay người rời khỏi.
Doanh trướng im lìm.
Diệp Hoài Sơn nhìn cây nến đã cháy nửa trên chiếc bàn gỗ thấp, ngẩn ngơ.
Phong Đô: "Tiểu Hoài Sơn, muốn giữ nữ nhân, dựa vào mồm mép thôi chưa đủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!