Chương 43: (Vô Đề)

"Ha." Yến Cô Minh cười khẽ một tiếng, nhổ cọng cỏ khô ra, "Khéo thật."

Người ngồi trên ngựa thấy hắn đứng chắn giữa đường, mày hơi nhíu lại.

Yến Cô Minh nhìn gã, chậm rãi cất tiếng: "Phiên cương Thiền Nhạc."

Bị kẻ khác nhận ra, Thiền Nhạc chẳng lấy làm kinh ngạc, gã thản nhiên nhìn lại.

"Chính là bổn đao."

Giọng gã trầm lắng rắn rỏi, thấp thoáng công lực độc bá. Nhìn thoáng qua ánh mắt Yến Cô Minh, Thiền Nhạc đã biết phen này chẳng hay ho gì.

Thiền Nhạc trở người xuống ngựa, gã ăn mặc đơn giản, quần áo ngắn vải thô, bó chặt bắp tay cổ chân, cơ bắp cường tráng lộ rõ dưới lớp áo mỏng.

Thiền Nhạc tay giữ cương ngựa, nhìn Yến Cô Minh.

Vóc người gã từa tựa Yến Cô Minh, đều cao lớn vô chừng, hơi thở vững vàng như núi.

Ánh mắt Yến Cô Minh sắc bén tựa như giọt nước thu lạnh lẽo, lạnh lùng lóe sáng dưới ánh trăng.

Người trước mặt này, là nam nhân hắn đã gặp mười năm trước, là nam nhân oai phong một cõi, khuấy động cục diện võ lâm, cục diện thiên hạ. Gã bây giờ khác xa khi ấy.

Nếu bảo mười năm trước, Thiền Nhạc mà hắn biết là một ngọn đao mê đắm máu tanh thì giờ đây, gã chỉ là vỏ đao giấu mũi.

Thứ không thể giấu, chính là chiến ý từng độc bá thiên hạ kia.

Thiền Nhạc buông lời: "Vị tráng sĩ kia, có thể nhường đường chăng?"

Yến Cô Minh: "Ngươi thấy rồi đấy."

Thiền Nhạc vuốt cằm, hàng mày chững lại.

Lại hỏi: "Vị tráng sĩ kia, có thể nhường đường chăng?"

Yến Cô Minh không đáp nữa.

Lần thứ ba: "Vị tráng sĩ kia, có thể nhường đường chăng?"

Tụ kiếm của Yến Cô Minh rời vỏ —–

Thoắt cái, đao kiếm giao nhau!

Hơ?

Trong lều trên núi, Phong Thiên Nhai đưa mắt nhìn về hướng mình vừa đến.

Diệp Hoài Sơn đang ngắm nàng không chớp mắt, thấy nàng ngây ra, bèn hỏi: "Phong cô nương, sao thế?"

Phong Thiên Nhai ngây ngẩn hồi lâu, đoạn xoay đầu sang, cười cười, đáp: "Không sao, vừa nãy hình như nghe thấy rất nhiều tiếng chim hót."

"Tiếng chim hót?" Diệp Hoài Sơn thắc mắc, "Sao ta không nghe?"

Phong Thiên Nhai phẩy tay, "Chẳng có gì đâu, có lẽ ta nghe lầm."

Đúng lúc đó, có một người đi vào lều, chéo áo trên tay toàn là vết máu, là Phong Đô.

Gã vừa vào, mùi máu tanh nồng cũng ùa đến. Phong Thiên Nhai chun mũi, bảo: "Sao nhiều máu thế này."

Vẻ tàn nhẫn nơi đầu mày của Phong Đô vẫn thế, gã nhẹ nhàng thở ra, chìa một mảnh giấy nhỏ trong tay ra. Phong Thiên Nhai bước đến nhìn, mẩu giấy mỏng chỉ cỡ một ngón tay, đẫm máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!