Chương 41: (Vô Đề)

Phong Thiên Nhai trề môi nghe Phàn Lung Lệ Gia giải bày xong, hồi lâu vẫn chưa lên tiếng.

Thực ra ngay sau khi thị nói xong, Phong Thiên Nhai đã hiểu ý thị.

Phong Thiên Nhai đưa tay, gãi tai mình.

"Cô bảo mình đã nắm chắc mọi kế hoạch rồi?"

Phàn Lung Lệ Gia: "Ừ."

"Ha." Phong Thiên Nhai cười, "Tự tin thế cơ."

Phàn Lung Lệ Gia: "Ừ."

"Nhưng ta lại thắc mắc một điều." Phong Thiên Nhai dời ghế sang ngồi kế giường, nói: "Đã tài giỏi như vậy, sao cô lại dính đòn Khai Dương đại pháp?"

Phàn Lung Lệ Gia cười nhẹ, nụ cười nhàn nhạt nét đắng cay, "Bởi vì Thiền Nhạc… Đã lâu đến thế, huynh ấy vẫn phản đối việc xâm lược trung nguyên, mà…" Hàng mày Phàn Lung Lệ Gia khẽ chững lại, "Mà, ta lại muốn xuôi theo ý huynh ấy…"

Phong Thiên Nhai: "Là sao?"

Phàn Lung Lệ Gia: "Có lẽ bên cạnh Thiền Nhạc có người của Diệp Hoài Sơn, y biết rõ mâu thuẫn giữa bọn ta và huynh ấy, cũng biết ta luôn muốn tiếp cận người đứng đầu trung nguyên, cho nên, không lâu trước đây y từng ngầm chuyển lời cho ta, hy vọng có thể nghị hòa."

Phong Thiên Nhai: "…"

Phàn Lung Lệ Gia cười cam chịu: "Đã sớm đoán ra, chuyến này hết tám phần là có bẫy, nhưng vẫn không kìm được muốn thử… Quá ngốc nghếch ngông cuồng rồi."

Phong Thiên Nhai nghe đến đây đã rõ ràng mọi chuyện, bĩu môi không đáp, chẳng hay đang nghĩ gì.

Hồi lâu sau, nàng đứng dậy, khoanh tay nhìn Phàn Lung Lệ Gia từ trên xuống dưới, nói:

"Không giết cô."

Phàn Lung Lệ Gia: "Ta biết."

"Nhưng mà." Phong Thiên Nhai nói tiếp, "Lý do ta không muốn ra tay và những gì nãy giờ cô kể, hoàn toàn không liên quan đến nhau."

Phàn Lung Lệ Gia khẽ cười: "Ta biết."

Phong Thiên Nhai chống nạnh: "Sao cái gì cũng biết hết được. Vậy thử nói xem, sao ta không giết cô?"

Phàn Lung Lệ Gia chớp mắt, nụ cười vương nét ranh mãnh.

"Vì hắn."

Phong Thiên Nhai thoắt cái đã mím môi lại.

Phàn Lung Lệ Gia: "Vì ta đã tiết lộ cho cô chuyện cô muốn biết nhất, cho nên không nhẫn tâm. Cô gái, quá mềm lòng rồi."

Phong Thiên Nhai nổi giận: "Đã không giết còn chê mềm lòng!"

Ánh mắt Phàn Lung Lệ Gia trong suốt lãnh đạm, khẽ nói: "Nếu có cơ hội, thực sự muốn làm bạn với cô."

Phong Thiên Nhai giơ tay ra, bàn tay siết lại thành đấm.

"Miễn đi! Muộn rồi!"

"Ừ nhỉ…" Phàn Lung Lệ Gia nhìn Phong Thiên Nhai, ánh mắt lúc nào cũng chất chứa nỗi buồn thương không nói thành lời, "Đã muộn rồi, quá muộn rồi…"

Phong Thiên Nhai vốn đang ra vẻ kiêu căng, nhưng nhìn đến ánh mắt Phàn Lung Lệ Gia, bỗng dưng chẳng còn sức để tức giận. Nàng ngồi xuống bên giường, hỏi Phàn Lung Lệ Gia: "Sao cô biết?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!