Chương 4: (Vô Đề)

Yến Cô Minh nhìn con dao nọ.

Thực ra thì căn nhà bằng đá của Phong Thiên Nhai không cao mà chỉ hơn một trượng*, nếu là trước đây, Yến Cô Minh chỉ cần thi triển khinh công là được, song bây giờ hắn trọng thương chưa lành, lại chưa điều dưỡng xong nội tức, đi bộ còn khó, huống gì khinh công.

[*Khoảng hơn bốn mét.]

Hắn đi sang mé hông căn nhà, ở đây có một cái vại to, là vật thường ngày Phong Thiên Nhai dùng để chứa nước, trên miệng vại là một cái vung bằng gỗ, nom rất chắc chắn.

Tay trái Yến Cô Minh chống vào vách tường, ngồi lên vung, cẩn thận đứng dậy.

Đáy vại không bằng phẳng, người đứng phía trên lập tức lảo đảo.

Tay Yến Cô Minh tì lên vách, nhích đến gần mái hiên.

Vóc người Yến Cô Minh cao to, đứng trên vại đã cao gần bằng nóc nhà, hắn dịch chân sang mép vại nước, cánh tay trái vắt lên nóc, chân đạp vào tường.

Sau đó hắn ngầm vận sức, gồng cứng một hơi, vươn người leo lên.

Chuỗi động tác mất sức này khiến vết thương trên vai hắn lại rỉ máu lần nữa.

Phong Thiên Nhai ngồi trong phòng, nghe trên nóc nhà vọng lại một tiếng "binh".

"Rốp." Nàng nhai trái cây rồm rộp.

Trên ấy vang lên vài tiếng loạt xoạt, là Yến Cô Minh đang men theo mái hiên trượt xuống.

Phong Thiên Nhai gác chân, uể oải ngồi chờ.

Bỗng nhiên —–

"Ối chao, không đúng!"

Phong Thiên Nhai thốt lên một câu khó hiểu, chốc lát đã xông thẳng ra ngoài.

Cùng lúc đó, Yến Cô Minh rớt từ trên nóc nhà xuống.

Động tác của Phong Thiên Nhai mau lẹ, nhảy lên đón được hắn, trở tay hướng xuống đất vỗ một chưởng, chưởng khí ập xuống, bụi bốc lên.

Mượn lực này, Phong Thiên Nhai hạ thân hình cao to của Yến Cô Minh xuống đất một cách vững vàng.

Trong vòng tay nàng, cánh tay hắn gồng thật chặt, tựa như đã sẵn sàng cho việc ngã từ trên nóc nhà xuống đất, ai ngờ lại được Phong Thiên Nhai đỡ lấy.

"Cô…"

"Ta cái gì chứ, bảo anh khờ thì anh khờ thật nhờ, cứ vậy mà lộn cổ xuống hử."

Yến Cô Minh đứng thẳng người, cúi đầu.

Tay Phong Thiên Nhai vẫn nắm lấy cánh tay hắn. Tay nàng rất nhỏ, nhỏ y như nàng.

"Nhìn cái gì."

Chẳng biết Yến Cô Minh nghĩ gì mà rụt tay lại.

"Ta lấy được dao rồi, nó là của ta."

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

"Vậy thôi đó hả." Phong Thiên Nhai dõi theo bóng lưng đang khuất dần của hắn, khoác tay sau lưng. "Đúng là khó hiểu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!