"Bé con, chưa từng giết người nhỉ."
Yến Cô Minh hỏi câu này khiến Phong Thiên Nhai ngẩn ra.
"Sao cơ?"
Yến Cô Minh nhìn nàng, Phong Thiên Nhai đưa đôi mắt tròn xoe ra nhìn trả.
"Tuy võ công cao siêu, thân thủ lưu loát, nhưng hẳn là trước giờ chưa từng giết người." Yến Cô Minh nói chắc nịch, Phong Thiên Nhai nhất thời không bác lại được.
"Nói đúng không?"
Phong Thiên Nhai dời mắt đi, nhìn mũi chân mình.
"Ừ đấy."
Yến Cô Minh: "Biết rồi."
Dứt lời, hắn nghiêng người xuống giường. Phong Thiên Nhai thấy hắn đứng dậy, giữ hắn lại theo bản năng. "Làm gì đó?"
Yến Cô Minh ngoái đầu lại, ánh mắt nhìn xuống nàng rất bình thản.
"Giết."
Phong Thiên Nhai thoắt cái đã tỉnh ra, nàng cũng đứng dậy, tay thế mà vẫn níu chặt tay Yến Cô Minh, "Định sang giết Phàn Lung Lệ Gia?"
Yến Cô Minh gật đầu ra vẻ đương nhiên, đến đáp cũng lười.
Phong Thiên Nhai vung vẩy tay bên người, mím môi, chẳng biết đang nghĩ gì.
Yến Cô Minh thấp giọng: "Ả chết rồi thì em chẳng nợ ai nữa. Em chưa từng giết ai, cũng không muốn giết, vậy để ta làm."
Phong Thiên Nhai: "Anh cũng cho rằng nàng ta là mối uy hiếp lớn của trung nguyên?"
Yến Cô Minh cười giễu một tiếng, "Buồn cười."
Phong Thiên Nhai ngẩng đầu, "Sao?"
Yến Cô Minh xoay lại nhìn nàng, "Trung nguyên với phiên cương có ra làm sao thì cũng chẳng liên quan gì đến ta."
Phong Thiên Nhai: "Phàn Lung Lệ Gia là tế ti phiên cương, địa vị khác người thường, giết nàng ta chính là đối địch với cả phiên cương, sao lại chẳng liên quan?"
Yến Cô Minh: "Lãng nhân cả đời giết vô số kẻ, kẻ địch cũng rất nhiều người, chẳng ngại thêm vài tên đâu."
"Hớ." Phong Thiên Nhai bĩu môi, "Tự tin ghê chưa."
Yến Cô Minh không đáp.
Chốc sau, Phong Thiên Nhai nói: "Yến khờ, ta nhớ mình từng nói với anh rồi, trên đời này chẳng có chuyện gì là tuyệt đối, dù võ công cái thế cũng không nên xem thường bất cứ một người nào. Quên rồi ư?"
Yến Cô Minh: "Nếu làm gì cũng rụt rè do dự, ta đã chẳng sống được đến bây giờ."
"…"
Yến Cô Minh khẽ nhếch môi, hằn nếp nhăn thật nhạt bên khóe miệng.
"Đừng lo." Hắn xoay người, đi ra cửa. "Dù có phải đối mặt với cái chết thật, em cũng đừng lo lắng cho ta. Cuộc sống có hôm nay chẳng biết đến ngày mai này, lãng nhân trải qua ba mươi năm rồi, sớm đã quen với nó."
Chính lúc hắn đưa tay mở cửa phòng, sau lưng chợt thoảng cơn gió. Yến Cô Minh thở dài, xoay người gập tay, chặn cú đá của Phong Thiên Nhai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!