Phong Thiên Nhai phi đến đỉnh Bàn Hoa.
Trên đỉnh núi là cả một mảng im lìm.
Phong Thiên Nhai núp mình sau bụi cây thấp, nhìn ra phía không xa.
Một tòa trang viên cổ giản dị mà trang nghiêm, trên bức hoành phi trước cửa khắc ba chữ "Văn Long Đạo".
"Là Văn Long kiếm tông…" Phong Thiên Nhai nheo mắt, quan sát kỹ tứ bề. Ngoài cửa trang viên không có đệ tử tuần đêm.
Phong Thiên Nhai thầm nghĩ, lẽ nào nàng đoán nhầm rồi?
Khanh Sĩ Việt giương đông kích tây, chẳng phải là để kéo dài thời gian giúp Trí thủ?
Trên đỉnh núi không có bất cứ vết tích của một cuộc tranh đấu nào, nhưng Phong Thiên Nhai chẳng dám khinh thường dù chỉ mảy may. Kẻ mà Khanh Sĩ Việt đưa theo không phải Trí thủ, vậy ả hẳn đang ở cùng Thiền Nhạc.
Nhưng sao triền núi này lại an tĩnh đến thế…
Phong Thiên Nhai ngẩng đầu lên —– Tuyết linh chi ưa lạnh, mọc ở vách phía bắc của núi Bàn Hoa, nhưng nơi ấy lại là vách đá dựng đứng, chót vót chẳng kém gì đỉnh Thiên Nhai, muốn trèo quả thật chẳng dễ gì, càng khỏi bàn đến chuyện vừa trèo vừa vác một thiếu nữ đang trọng thương.
Vậy thì, nếu muốn lấy tuyết linh chi, nhất định phải đến từ một hướng khác —–
Phong Thiên Nhai nhìn cửa lớn của trang viện cổ, Đao thủ đưa ả ta đến thật ư? Nếu không sao từ đây đi vào lại chẳng có chút động tĩnh gì thế…
Ngờ vực một chốc, Phong Thiên Nhai quyết định lẻn vào Văn Long Đạo, do thám một phen.
Chính lúc nàng đứng thẳng dậy, sau lưng vang lên một tiếng động rất khẽ —– Phong Thiên Nhai nhạy bén phát hiện tình hình khác thường phía sau, tim đánh thót, tay như đao lập tức bổ về hướng đó!
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, lại khí phách khác thường.
Hai bên đều có ý giấu hành tung, lúc giao thủ tiếng động đã được đè nén đến mức nặng trĩu.
Một chưởng đánh ra, đối phương chỉ nhận mà không trả đòn.
Phong Thiên Nhai chững mày, cánh tay đón bàn tay nàng rắn chắc một cách bất thường.
"Hừ…"
Âm mũi khẽ khàng, lạnh lùng, hờ hững.
Phong Thiên Nhai nghe tiếng hừ mũi này, cứng đờ cả người.
"Khờ —–!?"
Vừa thốt được nửa câu, Yến Cô Minh đã bịt miệng nàng lại. Phong Thiên Nhai cũng biết ở đây không tiện to tiếng, quan sát tứ bề, thấy chẳng gì khác lạ mới xoay đầu lại, gỡ tay Yến Cô Minh ra.
Giọng nén thật thấp, nhưng đôi mắt kia vẫn tròn xoe như cũ.
"Chết thật! Sao lại ở đây?!"
Yến Cô Minh: "Sao không được ở đây?"
Hắn vẫn chỉ mặc áo đen như trước, nhưng kiểu dáng thì hơi khác với những bộ thường ngày.
Y phục dạ hành, gọn nhẹ đến mức không một tấc vải thừa. Phong Thiên Nhai biết, bình thường hắn không thích vén tay áo phải, nhưng hôm nay, cánh tay áo ấy được hắn bó chặt ghim vào đai lưng, khiếm khuyết trên người cứ thế lộ rõ.
Phong Thiên Nhai nhìn vẻ ngoài bây giờ của hắn rồi ngó hắn, thấy mình sống đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên đầu óc hồ đồ tới vậy, không nghĩ được gì cả.
Yến Cô Minh rụt tay lại, rỗi rãi ngồi xổm dưới đất, mắt không nhìn Phong Thiên Nhai mà chỉ chăm chăm vào ngọn cỏ khô héo dưới chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!