Chương 36: (Vô Đề)

Nàng vừa xoay lại đã thấy một người bước đến từ phía sau.

Phong Đô không mang bội đao, một mình bước đến vách núi.

Phong Thiên Nhai nhìn gã, "Các ngươi bàn bạc xong rồi?"

Phong Đô luôn giữ vẻ mặt lãnh đạm lạnh nhạt kia, khẽ gật đầu không đáp.

Phong Thiên Nhai: "Xét thấy mạch tượng ả Trí thủ tọa kia khá yếu, nội trong

ba ngày không dùng được thuốc tốt thì dù y thuật Khanh Sĩ Việt có cao

hơn chăng nữa cũng vô tích sự rồi."

Phong Đô: "Cho nên hắn sẽ hành động nhanh thôi."

Phong Thiên Nhai nhìn vào mắt Phong Đô, "Ngày mai?"

Phong Đô chắp tay đứng bên vách núi, đôi mắt hẹp dài lạnh như băng.

"Không, hôm nay."

Phong Thiên Nhai nhìn theo ánh mắt gã, thấy một tên lính liên lạc vào doanh

chuyển lời, binh sĩ nhân bóng đêm tản ra khắp nơi, chưa đến thời gian

uống một chum trà, tất cả đã lẩn hết vào rừng, giấu tung tích. Số binh

sĩ còn lại thì thu dọn doanh trướng, cũng nhanh chóng rời đi.

Phong Thiên Nhai: "Ồ, nhanh thật."

Phong Đô: "Ai nhanh?"

Phong Thiên Nhai: "Ai cũng nhanh cả."

Phong Thiên Nhai đứng bên Phong Đô, gã rất cao, tuy không cao bằng Yến Cô

Minh nhưng Phong Thiên Nhai vẫn phải ngước đầu lên mới nhìn rõ được gã.

Ánh mắt Phong Đô vẫn trông ra triền núi phía xa.

"Đám binh sĩ này đều do một tay tiểu Hoài Sơn bồi dưỡng."

Phong Thiên Nhai ngoảnh sang nhìn gã.

Phong Đô lặng lẽ nói tiếp: "Ấy là một chữ "tiên phong doanh", trên chiến

trường, chúng ở gần đệ ấy nhất. Đệ ấy có thể gọi tên từng người nơi

đây."

Phong Thiên Nhai: "Ngươi muốn nói gì?"

Phong Đô khẽ nhếch khóe miệng, Phong Thiên Nhai đứng rất gần gã, dưới ánh

trăng, nàng hồ như có thể nhìn rõ nụ cười của Phong Đô, khóe miệng cong

rất nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!