Chương 33: (Vô Đề)

Lúc xoay người, Phong Thiên Nhai nghe hắn nói —–

"Bé con, em không hợp với cái giang hồ này."

Phong Thiên Nhai ngoái đầu lại, Yến Cô Minh đã quay lưng đi.

Giọng hắn rất trầm.

"Lần này không ra tay, là nể tình."

Dứt lời, hắn đi ngay, không cả một cái xoay đầu.

Đến tận khi bóng hắn khuất sau màn đêm, Phong Thiên Nhai mới ngơ ngẩn quay

người lại. Ngước mắt, thấy Diệp Hoài Sơn lặng lẽ đứng bên, còn Phong Đô

thì đang nhìn nàng, nửa cười nửa không.

Phong Thiên Nhai: "Nhìn cái gì?"

Ánh mắt gã thản nhiên, "Cô bé, không động thủ ở Cẩm Tư lâu đêm qua, quả là giỏi nhịn."

Phong Thiên Nhai: "Đừng sốt ruột."

Cầm cương, Phong Thiên Nhai xoay người lên ngựa. Nàng nói với Diệp Hoài

Sơn: "Diệp đại tướng quân, còn không mau lên đường sẽ muộn!"

Bấy giờ Diệp Hoài Sơn mới tỉnh ra, y nhìn Phong Thiên Nhai, rồi lại nhìn sư huynh của mình, vẻ lo lắng hiện đầy nét mặt: "Phải chờ phó tướng của

tiên phong doanh đến để bàn giao vài sự vụ, các người…"

Phong Thiên Nhai vỡ lẽ, nàng phất tay: "Không sao, không đánh nhau đâu, chúng ta đi trước vậy."

Diệp Hoài Sơn gật đầu, Phong Đô lên ngựa, khẽ quát vài tiếng, hai thớt ngựa xông vào màn đêm, xuôi về Nam.

Còn mỗi Diệp Hoài Sơn dõi theo bóng họ rời đi, thầm suy nghĩ.

Một khắc sau, Diệp Hoài Sơn lên ngựa, chầm chậm quay ngược về.

Đến cổng thành, y kéo cương, ngẩng đầu nhìn.

Bên cửa thành, trên tường thành cao ngất, có thể trông thấy loáng thoáng

một bóng người mờ ảo, nếu không nhìn kỹ thì sẽ khó mà nhận ra, tấm áo

đen như hòa vào màn đêm, binh sĩ thủ thành chẳng hề chú ý đến.

Diệp Hoài Sơn buộc ngựa vào cành cây ven đường, đến bên tường thành, tung người nhảy lên, chốc lát đã tới.

Tấm áo đen không lay động dù chỉ một lần.

Diệp Hoài Sơn đứng vững lại, buông lời.

"Yến huynh."

Yến Cô Minh tựa vào cột cờ trên thành, nhìn màn đêm đen như mực.

Diệp Hoài Sơn đến ngồi bên hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!