Chương 32: (Vô Đề)

Một đêm này, Phong Thiên Nhai không quay về khách điếm nơi Yến Cô Minh đang ở, nàng theo Diệp Hoài Sơn về phủ tướng quân.

Diệp Hoài Sơn bận rộn cả đêm, không một khắc nào ngơi việc. Ra ra vào vào,

gọi người này vời người nọ, căn vặn đủ điều. Phong Thiên Nhai ngồi mãi

trong thư phòng của Diệp Hoài Sơn, ăn bánh uống trà, lặng lẽ nghe Diệp

Hoài Sơn sắp xếp.

Diệp Hoài Sơn trải rộng bản đồ trung nguyên trên bàn, nói với vài thân tín

của mình: "Thời gian cấp bách, ai có ý kiến cứ trình bày để mọi người

xem xét."

Địch Cốc Bình là người lo sổ sách cho Diệp Hoài Sơn, xuất thân trí thức, tay trói gà không chặt nhưng đầu óc nhanh nhạy, thuộc làu binh pháp; là một trợ thủ đắc lực của Diệp Hoài Sơn, cũng là cố vấn trong quân. Sau khi

nghe kế hoạch của Diệp Hoài Sơn, hắn nói: "Tướng quân, có ba con đường

để đi từ phiên cương đến núi Bàn Hoa, con đường nhanh nhất là con đường

nối thẳng từ sườn núi bắc đến đỉnh Lăng Tiêu, phải ngang qua biển rừng

tùng. Nơi ấy địa thế hiểm trở, cây nhiều núi sâu, rất thích hợp để phục

kích."

Đứng bên cạnh Địch Cốc Bình là một hổ tướng tên Triệu Kiệt, tuổi đã trung niên, vóc người vạm vỡ cường tráng, giọng nói mạnh mẽ.

"Tướng quân, mạt tướng nghĩ quân sư nói thế cũng có lý, thương thế Phàn Lung

Lệ Gia đã vào hồi nguy kịch, Khanh Sĩ Việt nhất định sẽ chọn con đường

gần nhất nhanh nhất để đến núi Bàn Hoa, chúng ta chỉ cần mai phục ở biển rừng tùng, nhất định thắng gọn một trận!"

Diệp Hoài Sơn cau chặt mày, chú mục vào tấm bản đồ đơn sơ cũ kỹ.

Chậm rãi, y lắc đầu.

"Không… Khanh Sĩ Việt sẽ không đi đường này."

Địch Cốc Bình: "Tướng quân, ngài cho rằng Độc thủ sẽ không chọn con đường qua biển rừng tùng?"

"Ừ." Diệp Hoài Sơn gật đầu, "Đi qua rừng tùng quả thật là con đường nhanh

nhất để đến núi Bàn Hoa, nhưng con đường này quá lộ." Y đưa tay, chỉ vào một đường mảnh uốn khúc trên bản đồ, "Các ngươi nhìn đây, chỉ vỏn vẹn

trong trăm dặm đã có hai đại môn phái là Đạo môn và Quỷ tông, mà đi từ

phía bắc núi Bàn Hoa lên, lại phải đối mặt trực tiếp với tổng bộ hai đại phái Kiếm tông của trung nguyên, bốn đại môn phái võ lâm này cao thủ vô vàn, nếu có người phát hiện được bọn phiên cương, chắc chắn sẽ không

nương tay."

Địch Cốc Bình sáng tỏ, "Thì ra là thế, còn nếu đi từ mạn nam lên, tuy hơi chậm nhưng an toàn gấp bội."

Diệp Hoài Sơn: "Một khi thân phận của bọn chúng bị lộ, buộc phải giao thủ

thì với Phàn Lung Lệ Gia, tất cả đã không còn kịp nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!