Chương 31: (Vô Đề)

Cảnh đêm mê ly, hương tiếng vấn vương quấn quýt.

Trong tòa tiểu lâu tĩnh mịch này, có hai người đang lặng lẽ đánh giá nhau.

Diệp Hoài Sơn không phát hiện ra vẻ kỳ lạ của Phong Thiên Nhai, y nói với

Phong Đô: "Sư huynh, đây là bạn của đệ, Phong cô nương."

Một tay Phong Đô khẽ đỡ đầu, tựa người vào ghế dựa gấm tơ vàng, không có ý cử động.

Gã lẳng lặng buông lời: "Tiểu Hoài Sơn, vì điều gì mà đến đây?"

Lời gã thốt ra mang theo âm cuối nhàn nhạt, hờ hững xa xăm như đôi mắt của mình.

Diệp Hoài Sơn: "Hôm nay tới vì có việc cần bàn với sư huynh."

Phong Đô: "Mở miệng khép miệng đều là sư huynh, tiểu Hoài Sơn, hôm nay có việc cần nhờ nhỉ."

"Việc này…" Diệp Hoài Sơn ấp úng một hồi mới nói, "Đúng là cần nhờ sư huynh,

việc này rất quan trọng, cần một cao thủ hàng đầu trợ giúp mới được."

"Ồ? Cao thủ hàng đầu." Phong Đô nhướng mày, chậm rãi đáp, "Vẫn chưa nói là việc gì, cái mũ nịnh hót này chụp xuống mau quá đấy."

Diệp Hoài Sơn: "…"

Phong Đô: "Nhờ Diễm lâu, phải tuân theo quy tắc của Diễm lâu."

"Đương nhiên." Diệp Hoài Sơn gật đầu, rút một vật từ ngực áo ra, Phong Thiên Nhai quét mắt sang, là một xấp ngân phiếu rất dày.

Diệp Hoài Sơn đặt ngân phiếu xuống trước mặt Phong Đô, "Đã chuẩn bị đủ bạc rồi."

Phong Đô rũ mắt, nhìn xấp giấy mỏng trắng vàng dưới đất, khẽ bật cười.

"Tiểu Hoài Sơn, lại đẩy trọn chỗ phong thưởng của Thánh thượng ra ngoài rồi."

Lời gã sặc mùi bỡn cợt, nhưng Diệp Hoài Sơn không bận lòng chút nào.

"Sư huynh, thực sự rất cần giúp đỡ, chuyện này can hệ đến thế cục tương lai của trung nguyên và phiên cương, không thể qua loa được." Hàng mày khí

khái của Diệp Hoài Sơn khẽ cau lại, vẻ mặt nghiêm túc.

Phong Đô nhìn mãi, từ từ thẳng người, chắp tay mà đứng, chiếc áo dài bằng lụa tinh tế khẽ bay giữa làn gió đêm. Gã tiến lên hai bước, cầm xấp ngân

phiếu nọ lên.

"Mười vạn, mời được sát thủ có tên đệm là Vân của Diễm lâu."

Lôi Vũ Vân Giang là bốn đẳng cấp của Diễm lâu, xếp càng chót thì thân thủ càng cao siêu.

Diệp Hoài Sơn nghe thế, chần chừ: "Sư huynh… Võ nghệ sát thủ cấp Vân của Diễm lâu quả rất lợi hại, nhưng…"

Sự ngập ngừng trong lời y, Phong Đô khắc tường tận.

"Tiểu Hoài Sơn, cấp Giang chỉ phục vụ cho triều đình, nên biết điều đó."

Diệp Hoài Sơn: "Đệ biết."

Phong Đô: "Nơi nào cũng có quy tắc của riêng nó, cũng nên hiểu điều này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!