Phong Thiên Nhai xách một cái vò, thắm nồng hương rượu. Nàng vung vẩy vò rượu, "Yến khờ, có muốn uống rượu không."
Yến Cô Minh ngoái đầu lại.
Bấy giờ trời đã tối, không khí bắt đầu âm ẩm. Phong Thiên Nhai nhìn vào mắt Yến Cô Minh, thứ trông thấy được vẫn là sự lạnh lẽo thấu xương, y như cũ.
"Sao nào?"
Trong bóng tối nhập nhèm, Yến Cô Minh không thấy rõ dung mạo của thiếu nữ.
Giọng hắn trầm thấp, đầy ý vị không bao giờ nhượng bộ.
"Đây không phải là bước đường cùng của lãng nhân, không phải là dấu chấm hết của lãng nhân!"
Vò rượu được đặt lên bàn, Phong Thiên Nhai lấy một cái chén to ra, chế rượu lạnh vào. Lúc vò được khui, hương rượu ngấm tứ bề hòa vào gió đêm, vừa ngửi đã say.
Yến Cô Minh khum tay, đẩy chén rượu đến trước mặt, cúi đầu cắn chặt vành chén, ngửa đầu một cái, rượu trút ào xuống.
Một nửa trôi vào miệng, nửa còn lại men gò má chảy ra ngoài.
Rượu nhỏ xuống vai, ngấm vào vết thương, đau rát.
"Rót tiếp!"
Phong Thiên Nhai thấy hắn say sưa như thế, cũng chẳng biết phải nói gì hơn, đành y lời rót rượu liên tục.
Yến Cô Minh chén nối chén, nửa vò rượu thi nhau trút vào bụng, sắc mặt ửng hồng, ánh mắt mông lung.
Tửu tỉnh thế lộ mang nhiên, nhất túy bất tri phương niên*.
[*Tỉnh rượu cũng chẳng thiết tha sự đời, vừa say đã quên hết ngày tháng, một câu gắn liền với lãng nhân.]
Trong nháy mắt Yến Cô Minh gục xuống, Phong Thiên Nhai đã đỡ hắn lại.
Nàng dìu hắn nằm thẳng xuống băng ghế dài.
Đầu Yến Cô Minh nặng nề gối lên chân Phong Thiên Nhai, chẳng lấy gì làm dễ chịu. Hỗn hợp mùi máu và mồ hôi bốc lên từ cơ thể nam nhân vô cùng khó ngửi.
Nhưng, Phong Thiên Nhai lại không đẩy hắn ra.
Nàng đệm đầu cho hắn, ngắm gương mặt hắn từ phía trên.
Dù đã mê man, hàng mày của Yến Cô Minh vẫn nhíu chặt lại, gương mặt chẳng có vẻ gì là thư giãn. Phong Thiên Nhai chìa một ngón tay ra, phác họa dọc theo sống mũi cao ngất ấy.
Phong Thiên Nhai chưa từng gặp người nào như vậy.
Nói chính xác hơn, trước nay nàng cũng chẳng quen thân được mấy người.
Nàng không biết nhà của mình ở đâu, cũng chả biết cha mẹ mình là ai. Người nuôi nàng lớn khôn là sư phụ. Nhưng vào năm nàng mười tuổi, sư phụ đã đi mất.
Nàng sống một mình trên đỉnh Thiên Nhai, cũng đã sáu năm rồi.
Phong Thiên Nhai không sợ hãi cuộc sống cô độc, trước khi đi, sư phụ để lại một gian thư phòng, bên trong có rất nhiều thư tịch. Trong thư tịch đề cập đến vô số loại võ công, cứ mỗi nửa năm nàng lại nghiên cứu một quyển, ngày tháng trôi qua cũng không đến nỗi cô quạnh.
Nàng không có tiền, cũng chẳng biết kiếm tiền bằng cách nào, khi nào muốn mua đồ thì vào núi hái thảo dược rồi đem vào thành trao đổi. Nàng thuộc nằm lòng từng tấc đất núi Vân Vũ, song lại chưa từng kết giao với người sống ở đây.
Thế giới ngoài kia, những tri thức nàng biết đều được học từ trong sách.
Yến Cô Minh là người nàng chủ động kết giao, niềm khát khao sống sót mãnh liệt của hắn đã khiến nàng phải giang tay cứu giúp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!