Yến Cô Minh thực sự ngủ rồi ư?
Tất nhiên là không.
Đũa mới bay được nửa đường, Yến Cô Minh đã cong cánh tay, mắt vẫn nhắm, chỉ nghe một tiếng vù, đũa đã gãy.
Phong Thiên Nhai: "Ấy, xuất kiếm rất nhanh."
Dứt lời, nàng lại rút một chiếc đũa trong ống ra xoay.
Lần này Phong Thiên Nhai vận sức, chiếc đũa mảnh thế mà phát ra tiếng gió.
Yến Cô Minh nhắm mắt ngồi đấy, không mảy may biến sắc.
Xoẹt —–
Đũa bay, đũa gãy.
Cũng chỉ trong chớp mắt.
"Ha ha." Phong Thiên Nhai vui cực, "Yến khờ, anh xuất kiếm nhanh thật."
Lời khen thật lòng, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Yến Cô Minh như đã quen hoàn toàn với tụ kiếm.
"Yến khờ, trước đây anh từng dùng kiếm bằng tay trái à."
Yến Cô Minh không đáp.
Phong Thiên Nhai như đã nghe câu trả lời, nàng gật gù.
"Vậy mà được đến mức này, không tệ."
Yến Cô Minh mở mắt, hắn thấy hơi buồn cười.
Dường như cô bé này xem hắn là người cần được chăm sóc. Thực ra, đừng bảo là
cụt một, dù có cụt cả hai tay thì đã làm sao, Yến Cô Minh đã kinh qua vô vàn tình huống nguy hiểm, hắn vẫn sống tiếp đấy thôi.
Nhưng hắn sẽ không nói với nàng, hắn thích Phong Thiên Nhai vì mình mà lo lắng thế này thế nọ.
Rượu được mang lên, Phong Thiên Nhai rót một chén cho Yến Cô Minh.
"Yến khờ, hôm nay là tiết Khánh Bình, anh biết không?"
Yến Cô Minh: "Biết."
Phong Thiên Nhai: "Ta lần đầu nghe nói đến đấy, tối nay có cả lễ hội."
Yến Cô Minh: "Em muốn đi?"
Phong Thiên Nhai uống một hớp rượu, nói: "Nghe bảo rất tưng bừng, ta muốn tham gia thử."
Yến Cô Minh: "Được."
Phong Thiên Nhai: "Diệp Hoài Sơn sẽ đưa ta đi, anh không thích ồn ào thì cứ ở lại khách điếm nhé."
Yến Cô Minh ngước mắt lên, dùng giọng trầm thấp chậm rãi lặp lại lời Phong Thiên Nhai vừa nói.
" Diệp Hoài Sơn sẽ đưa em đi…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!