Chương 26: (Vô Đề)

Phong Thiên Nhai ngủ thẳng một giấc ngon lành hiếm thấy đến tận sáng sớm hôm sau.

Trong phủ hơi ồn.

Tin Diệp Hoài Sơn bình an quay về nhanh chóng được truyền ra, hảo hữu lũ

lượt kéo đến chúc mừng. Diệp Hoài Sơn tốt tính, tuy chức cao nhưng không hống hách, có rất nhiều bạn.

Hôm nay đến thăm đa số là các công tử trẻ tuổi nhà quan, vì tuổi tác xấp xỉ nhau nên cả đám không câu nệ gì mà thoải mái hẳn.

Con trai của Hộ bộ thị lang Diêu Lệnh Sinh chơi thân nhất với Diệp Hoài

Sơn, hắn và hai hảo hữu khác cùng ngồi trong thư phòng của Diệp Hoài

Sơn, uống trà tán gẫu.

Diêu Lệnh Sinh: "Cẩn Hòa, tôi nghe nói rồi, lần này cậu đúng là đem mạng ra đùa đấy."

Một người khác góp lời: "Đúng đó, nghe bảo cậu đấu tay đôi với Độc thủ

phiên cương, cái con sâu độc đó nham hiểm bốc mùi luôn. Nhưng may mà ông trời có mắt, để Cẩn Hòa bình an quay về."

Diệp Hoài Sơn lệnh nha hoàn đặt điểm tâm xuống bàn, cười đáp: "Đâu có, là tôi may mắn thôi, được quý nhân tương trợ."

Diêu Lệnh Sinh nhón một miếng bánh trà xanh trong mâm, ngốn trọn, lúng búng

nói: "À đúng rồi, nghe nói cậu có đưa ân nhân cứu mạng về, người đâu,

cho bọn tôi gặp với."

Diệp Hoài Sơn lắc đầu, "Không được."

Một người khác cười: "Sao không cho gặp, lẽ nào lại là hoàng hoa khuê nữ."

Diệp Hoài Sơn cúi đầu nghịch chén trà, không đáp.

Những người ngồi đây chơi với Diệp Hoài Sơn từ nhỏ, thân đến nỗi chẳng thân

hơn được nữa nên rất hiểu nhau, thấy vẻ mặt của Diệp Hoài Sơn thì tỏ

tường ngay mọi chuyện.

"Ối chà chà." Diêu Lệnh Sinh phủi vụn bánh trên tay, đứng dậy, "Khó lường ghê chưa, là con gái thật kìa!"

Diệp Hoài Sơn hơi đỏ mặt, "Mấy cậu đừng nhảm nhí nữa."

Cả phòng bỗng cười rộ lên, mặt Diệp Hoài Sơn ngày càng đỏ.

Diêu Lệnh Sinh trêu: "Sao thế, đưa ân nhân cứu mạng về nhà, có phải vì chả biết đền gì nên đành đem thân báo đáp không?"

Diệp Hoài Sơn: "…"

Diêu Lệnh Sinh sán tới gần Diệp Hoài Sơn, khẽ nói: "Đi, đưa bọn tôi đến gặp nàng, bọn tôi mới giúp cậu được chứ."

Diệp Hoài Sơn nhìn hắn với vẻ ngờ vực, "Mấy cậu thì giúp được tôi cái gì?"

Diêu Lệnh Sinh đứng sừng sững giữa thư phòng, chống nạnh thẳng lưng, ra vẻ ta đây là quân sư nước nhà.

"Cậu thì hiểu gì, bọn tôi là ai nào." Hắn phất tay ra sau, ba người đang

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!