Mặt trời mọc rồi lại lặn, dường như chẳng tài nào phân biệt được thời gian trên đỉnh Thiên Nhai, thoáng chốc đã qua ba ngày.
Dẫu sao vẫn là thanh niên sung sức, Diệp Hoài Sơn hồi phục rất nhanh, sang hôm sau đã có thể giúp chẻ củi. Diệp Hoài Sơn là người không ưa nhàn rỗi, Phong Thiên Nhai bảo hắn về giường nghỉ ngơi, hắn lại bảo mình khỏe rồi, một mực đòi giúp việc.
"Diệp mỗ dửng dưng chịu ơn thì khó mà an lòng được, ta muốn giúp làm những việc nằm trong khả năng của mình."
"Ôi chao phiền thật, tùy anh tùy anh."
Phong Thiên Nhai chẳng thiết nói nhiều với hắn, phẩy tay mặc kệ.
Diệp Hoài Sơn ra sau nhà, Yến Cô Minh đang xếp gọn lại đống củi vừa chẻ xong. Hắn không động tay, chỉ dùng chân đá từng khúc.
"Yến huynh." Diệp Hoài Sơn đi đến, "Để ta."
Yến Cô Minh xoay lại liếc hắn một cái. Chẳng biết do vóc người Yến Cô Minh cao hơn hay vì nguyên nhân gì khác, Diệp Hoài Sơn thấp thoáng nhận thấy ý khinh thường từ ánh mắt của hắn.
Diệp Hoài Sơn khựng lại.
Yến Cô Minh dời mắt.
"Không cần."
Diệp Hoài Sơn nhìn cánh tay cụt kia của Yến Cô Minh, do dự nói: "Yến huynh, để ta giúp cho, huynh không tiện lắm, ta…"
Yến Cô Minh ngoái đầu lại.
Lần này không chỉ là thấp thoáng nữa, Diệp Hoài Sơn nhận rõ lệ khí tỏa ra từ nam tử cao to trước mặt.
"Yến huynh…"
Yến Cô Minh: "Ta bảo không cần."
"Nhưng mà…"
Lời chưa dứt, ánh mắt Yến Cô Minh đã lạnh hẳn đi, dù Diệp Hoài Sơn có chậm hiểu đến đâu cũng đã rõ ý của hắn.
"… Diệp mỗ quấy quả rồi, thật có lỗi."
Diệp Hoài Sơn vòng về sân trước, Phong Thiên Nhai đang nằm trên tảng đá nọ, ngẩng đầu nhìn trời.
Nàng nghe tiếng, hỏi: "Sao, bị người ta đuổi rồi nhở?"
Diệp Hoài Sơn cúi đầu, "Ta…"
Phong Thiên Nhai: "Anh đừng để bụng, mặt tên ấy lúc nào cũng đen."
Diệp Hoài Sơn lần lữa rồi nói: "Phong cô nương, sự hiện diện của tại hạ đã làm phiền hai người chăng?"
Phong Thiên Nhai: "Không."
Diệp Hoài Sơn: "Ta đã khá khỏe rồi, ngày mai sẽ xuống núi."
Phong Thiên Nhai ngồi dậy, ngoái đầu nhìn hắn.
"Anh muốn xuống núi? Độc vẫn chưa sạch."
Diệp Hoài Sơn: "Không đáng ngại nữa. Giờ đây quan hệ giữa phiên cương và trung nguyên căng thẳng khó lường, ta rời phủ tướng quân cũng đã năm ngày, nếu còn không về, e sẽ nhiễu loạn."
Phong Thiên Nhai đăm chiêu, "Ta biết, anh có thể về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!