Yến Cô Minh hỏi: "Xuống núi bằng cách nào."
Phong Thiên Nhai đáp: "Tùy thôi, thích xuống bằng cách nào thì cứ xuống bằng cách ấy, anh không còn tay nữa, nhảy thẳng xuống cũng được."
"…"
Trong vài ba câu thế thôi mà đã chứa đôi mươi ý khiêu khích khó nhận ra.
Yến Cô Minh không nhiều lời với nàng nữa, lê mình đến vách núi.
Phong Thiên Nhai nhìn hắn.
Gió ở chỗ vách núi càng mạnh, cơ thể cường tráng của lãng nhân chao đảo, nhìn chênh vênh như sắp rơi xuống.
Gió lạnh quất vào mặt Yến Cô Minh, tựa như đao cắt.
Tay trái hắn bám vào một tảng đá xanh, định thò người ra khỏi vách núi.
"Muốn chết hả."
Phong Thiên Nhai ngồi xếp bằng trên nóc nhà, tiện tay nhặt mẩu đá vụn cạnh mình lên, ngón tay búng nhẹ một cái, hòn đá bộp một tiếng lao thẳng đến đầu gối Yến Cô Minh.
Yến Cô Minh vốn đứng không vững, giờ lại bị chêm thêm một cú thì càng khó giữ thăng bằng, cả người ngã xuống vách núi.
Mắt hắn sớm đã thấy rõ vực sâu mênh mông sương mù dưới vách núi. Sinh tử chỉ trong nháy mắt!
Yến Cô Minh mất tay, không thể bám vào gờ đá, đúng ngay lúc hắn rơi xuống thì eo vận sức một cái, bất thình lình xoay người, mặt hướng lên trên, chân quặp lại, móc vào vách núi cheo leo.
Người treo lơ lửng bên vách núi.
Đã bị trọng thương, ai có thể chịu được sự dày vò thế này. Yến Cô Minh run cả người, vai phải đau đớn vô cùng, gân xanh trên gương mặt trắng tái lại nổi rõ.
Dù thế, hắn vẫn không rên lên tiếng nào.
Không có tiếng nghẹn ngào đau đớn, càng chẳng có tiếng cầu xin cứu mạng.
Phong Thiên Nhai vẫn uể oải ngồi trên nóc nhà, nhìn nam nhân mình vừa cứu sống.
Giữ thăng bằng cơ thể, Yến Cô Minh tì vai trái vào vách đá, dụng lực ở thắt lưng trèo lên từng chút một, một khắc sau, cuối cùng cũng đã tới nơi.
Bấy giờ, hắn đã kiệt sức.
Yến Cô Minh chật vật ngã ra đất, không ngừng thở dốc, dưới mặt đất lã chã mồ hôi.
Phong Thiên Nhai nói: "Anh không hỏi vì sao ta lại tấn công anh à?"
Yến Cô Minh im lặng.
Phong Thiên Nhai: "Anh mà phản ứng không đủ nhanh thì đã chết rồi."
Lúc đấy, dường như Yến Cô Minh đã hồi được vài ba phần sức, lại run rẩy đứng lên. Một phen như thế, vết thương trên vai phải lại hở ra, vải bố rỉ máu.
Phong Thiên Nhai: "Ta cứu anh một lần, lại giết anh một lần, ơn và thù triệt tiêu nhau, anh hết nợ ta rồi."
Yến Cô Minh ngẩng đầu, nhìn Phong Thiên Nhai.
Ánh mắt lãng nhân bình thản, chẳng có tý tức giận do bị người ta ám toán, lại càng không có vẻ vui mừng vì vừa thoát chết. Thứ chứa trong đôi mắt ấy, chỉ là dầy dạn phong sương.
"Ơn cứu mạng của cô, Yến Cô Minh tất sẽ hồi báo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!