Chương 19: (Vô Đề)

"Yến khờ, anh có biết tại sao lúc đầu ta lại cứu anh không?"

Yến Cô Minh: "Ta không biết."

Phong Thiên Nhai cười cười.

"Vì anh làm ta rung động."

Yến Cô Minh xoay mặt sang, "Rung động…"

Phong Thiên Nhai: "Ừm, anh làm ta rung động."

Yến Cô Minh: "Thế còn hắn, cái tên kia ấy. Em cứu ta vì ta cảm được em, cứu hắn cũng bởi vậy sao."

Phong Thiên Nhai gật gù: "Ừm."

Yến Cô Minh hung hăng hỏi: "Trong lòng em, ta và hắn như nhau sao?!"

Phong Thiên Nhai ngẩng đầu, "Ối dào, quát gì mà quát."

Yến Cô Minh thầm hờn dỗi, thần sắc bất hảo, vác gương mặt đen thui quay lưng lại với Phong Thiên Nhai.

Phong Thiên Nhai khẽ cười sau lưng hắn.

Như nhau.

Sao có thể như nhau được.

Anh không biết để cứu anh mà ta đã trao đổi thế nào với Khanh Sĩ Việt đâu. Và cả, sự trao đổi ấy có ảnh hưởng thế nào đến cục diện cuộc chiến ở trung nguyên sau này, anh cũng không biết được.

Vì anh, ta đã thua thiệt người khác.

Nhưng ta không hối hận.

Phong Thiên Nhai nhẹ nhàng tựa vào tấm lưng dày rộng của Yến Cô Minh, Yến Cô Minh cảm nhận được sức nặng khẽ khàng, thoáng cái đã cứng người lại.

Anh là con chim yến khờ khạo mà ta yêu thương.

Phong Thiên Nhai lặng lẽ tựa vào lưng Yến Cô Minh, chờ hắn thả lỏng từng chút một.

Yến Cô Minh: "Em muốn giữ hắn lại bao lâu."

Phong Thiên Nhai: "Không lâu đâu, lành thương thì đi ngay."

Yến Cô Minh nghe nàng nói vậy, dần an tâm.

Phong Thiên Nhai: "Sau đó chúng ta phải đưa hắn về phủ tướng quân."

"Cái gì —–!"

Yến Cô Minh quay phắt đầu lại, "Đưa hắn về phủ tướng quân?"

Phong Thiên Nhai: "Ừm."

Yến Cô Minh: "Tại sao, dựa vào cái gì? Cứu xong vẫn chưa đủ, còn phải đích thân đưa về?"

Phong Thiên Nhai giãn gân cổ, "Dù sao cũng đang chẳng có gì để làm."

Yến Cô Minh: "Sao lại không có gì làm, bao tay mà em hứa làm cho ta đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!