Chương 16: (Vô Đề)

Phong Thiên Nhai vác Diệp Hoài Sơn ra khỏi Thạch Dương cốc, đến được đỉnh núi bên cạnh, trời đã tảng sáng.

Nàng đặt Diệp Hoài Sơn xuống đất.

Diệp Hoài Sơn rã rời cả người, gắng sức chống tay đứng dậy.

Phong Thiên Nhai nhìn hắn.

"Nói chuyện cứ như ông cụ non, thì ra vẫn còn trẻ."

"…" Diệp Hoài Sơn cung kính ôm quyền cúi mình, "Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương."

Phong Thiên Nhai: "Đã thành thế này mà còn đứng lên được, không tệ."

Diệp Hoài Sơn: "Diệp mỗ hổ thẹn."

Phong Thiên Nhai đứng ngay trên đỉnh núi, bấy giờ, một vầng mặt trời đỏ ối nhô lên từ chân trời đông, ánh sáng chiếu rọi muôn nơi chỉ trong khoảnh khắc.

Nàng nhìn xung quanh.

Diệp Hoài Sơn: "Cô nương đang tìm gì."

Phong Thiên Nhai khẽ nói: "Tìm một con chim yến."

Diệp Hoài Sơn nghi hoặc, "Yến?"

Phong Thiên Nhai thở dài, "Ta nhỡ nặng lời, con yến khờ khạo này chả biết lại bay đi đâu hờn dỗi nữa. Thôi kệ, trước tiên cứ thu xếp cho anh đã."

Diệp Hoài Sơn tháo một tấm lệnh bài bằng trúc giắt bên eo ra, "Diệp mỗ chẳng biết lấy gì trả ơn cứu mạng của cô nương, lệnh bài này là tín vật của phủ đại tướng quân, sau này nếu có chuyện cần, cô nương có thể cầm vật này đến phủ tướng quân tìm ta, Diệp Hoài Sơn nhất định sẽ đem mạng ra giúp."

Phong Thiên Nhai nhìn hắn.

"Ối chà, ý của anh là chuẩn bị rời đi một mình đấy hả?"

Diệp Hoài Sơn gật đầu, "Cô nương không biết chứ cái tên Khanh Sĩ Việt đó không phải người trung nguyên, hắn là Độc thủ tọa trong nhóm tam kiệt phiên cương, tâm cơ trầm ổn thủ đoạn độc ác. Nếu ta cứ đồng hành cùng cô nương, e rằng sẽ liên lụy cô."

Phong Thiên Nhai: "Anh bây giờ đã thế này, rời khỏi ta sẽ bị tóm nội trong một canh giờ, có tin không."

Diệp Hoài Sơn gục đầu, "Sống chết có số, ta không cưỡng cầu. Hơn nữa Diệp mỗ đã nghiền nát cỏ hàn sương, ngán đường sống của Đại tế ti phiên cương, cũng xem như chết có ý nghĩa rồi."

Phong Thiên Nhai: "Ta nghe gã đấy gọi anh là Diệp tướng quân, anh là tướng quân?"

Diệp Hoài Sơn gật đầu, "Diệp mỗ bất tài, là trấn biên tướng quân của triều đình."

"Xì." Phong Thiên Nhai cười giễu một tiếng, "Trấn biên tướng quân mà "khôn" như này, chết thật."

Diệp Hoài Sơn: "… Sao cô nương lại nói thế."

Phong Thiên Nhai: "Anh ngồi lên được cái chức tướng quân, hẳn là có vô số thuộc hạ trung thành nhở."

Diệp Hoài Sơn: "Cái này… cứ cho là vậy."

Phong Thiên Nhai: "Bây giờ anh mà đi thì chỉ có hai kết cục, hoặc bị giết, hoặc bị tóm. Mà dù cho là kết cục như thế nào, với trung nguyên mà nói, đều là thảm bại."

"Nếu anh bị bắt, cái tên Độc thủ tọa đó chắn chắn sẽ nghĩ cách lợi dụng anh để đổi lợi ích to hơn, đến lúc đó dù cho anh có không muốn đi nữa thì thuộc hạ của anh nhất định sẽ cố gắng hết sức mà cứu. Còn về phần tổn thất cái gì thì chưa biết được."

Diệp Hoài Sơn trầm giọng nói: "Diệp mỗ nhất định không trở thành con tin, đến khi chẳng thể làm gì khác được, khắc sẽ tự sát."

Phong Thiên Nhai nhíu mày, "Ồ, tự sát. Anh cho rằng mình chết rồi thì mọi sự ngon lành à?" Nàng xoay người, nhìn bình mình vừa dâng, "Nếu địch chặt đầu anh rồi đưa đến phủ tướng quân cho thuộc hạ anh chiêm ngưỡng, bọn họ sẽ như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!