Yến Cô Minh: "Theo lời cô, thứ này có tính lạnh, thế mà vẫn có thể làm thuốc dẫn ư."
Phong Thiên Nhai liếc hắn một cái, "Bảo anh khờ thì đúng là anh khờ thật, vạn vất thế gian tương sinh tương khắc, có vật chí âm thì hẳn có vật chí dương. Chẳng có thứ gì tuyệt đối không thể chế thành thuốc cả."
Yến Cô Minh: "…"
Phong Thiên Nhai nói: "Tình hình này, muốn bắt nhện kim cương e là rất khó. Yến khờ, anh có muốn đợi không?"
Yến Cô Minh: "Không."
"…" Phong Thiên Nhai xoay đầu đi, "Ta biết tỏng có hỏi anh cũng bằng thừa. Vậy thì thế này, anh ở đây chờ ta, ta đi bắt vài con về."
Yến Cô Minh: "Sao lại để ta ở lại."
Phong Thiên Nhai: "Anh bị thương không tiện cử động."
Yến Cô Minh: "Cô xem ta là gánh nặng à?"
Phong Thiên Nhai: "Không."
Yến Cô Minh quay phắt mặt đi không thèm nhìn nàng.
"Nếu ta bị bắt, cô không cần cứu ta. Ta không làm liên lụy cô đâu."
Phong Thiên Nhai thấy gương mặt đen thui kia, biết ngay lại chọc phải cái tính bướng bỉnh của hắn rồi. "Thôi được thôi được, cùng đi là được chứ gì, muốn thế thì anh phải hứa không được bộp chộp, tất cả phải nghe lời ta."
Yến Cô Minh: "Ừ."
Phong Thiên Nhai nhìn xuống dưới, nói với Yến Cô Minh: "Chúng ta không thể vào từ chỗ này, phải đi từ trên núi vào, sau đó rình thời cơ bắt nhện."
Yến Cô Minh nhìn vào sơn cốc, đêm đã khuya, bốn bề tối đen cộng thêm cây cỏ che khuất, căn bản không thể thấy được người phiên cương được sắp xếp đến tận đâu.
Họ từ lưng chừng núi chậm rãi lướt xuống, tiến thẳng về phía sơn cốc. Tuy vẫn còn cách binh sĩ phiên cương một khoảng nhất định, nhưng mỗi một bước chân của họ đều rất thận trọng.
Đám lính này tuy ăn mặc như người trung nguyên nhưng vẫn cầm vũ khí chỉ có ở phiên cương —– Thiền Nhạc loan đao. Người phiên cương dũng mãnh thiện chiến, vóc người lực lưỡng, thanh loan đao dài khoảng hai thước, nặng sáu cân trông như một lưỡi liềm uốn cong, cả hai cạnh đều mài sắc. Những kẻ giao đấu với tướng sĩ trung nguyên trên tiền tuyến cũng đều dùng loại đao này.
Phong Thiên Nhai vừa đi vừa nghe ngóng động tĩnh xung quanh, Yến Cô Minh lặng lẽ đi theo sau lưng nàng.
Vào đến sơn cốc, Phong Thiên Nhai ra dấu cho Yến Cô Minh, ý bảo hắn rạp người xuống đất. Ở cách đấy không xa dựng một cái trướng, xem ra là nơi binh sĩ tập kết. Xung quanh trướng có bốn người đứng gác.
Yến Cô Minh nói: "Chỗ này trông như nơi thủ lĩnh ở vậy."
Phong Thiên Nhai gật gù, "Đừng đánh động bọn chúng, chúng ta đi tiếp thôi."
Càng vào sâu trong cốc, binh sĩ càng ít. Yến Cô Minh hỏi Phong Thiên Nhai: "Cô biết cỏ hàn sương mọc ở đâu không?"
Phong Thiên Nhai: "Biết."
Yến Cô Minh: "Cũng là sư phụ cô kể lại sao?"
Phong Thiên Nhai ngoái đầu liếc hắn một cái, "Chẳng có chút lễ phép nào, đấy là sư công của anh đó."
Yến Cô Minh: "…"
Im lặng cả buổi, Yến Cô Minh mới ngần ngừ lên tiếng : "Chẳng phải lúc thường cô hay hái thảo dược đem đổi lấy tiền sao."
Phong Thiên Nhai: "Đúng vậy, thì sao."
Yến Cô Minh: "Vậy tại sao không hái cỏ hàn sương, mười năm một gốc, hẳn rất được giá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!