Chương 13: (Vô Đề)

Yến Cô Minh và Phong Thiên Nhai nhóm lửa trong rừng, Phong Thiên Nhai độ lượng nhường Yến Cô Minh ngủ, mình thì gác đêm.

Ngày hôm sau, bọn họ tiến về phía sơn cốc.

Càng vào sâu thì đường càng khúc khuỷu, dân cư thưa thớt. Yến Cô Minh và Phong Thiên Nhai mất cả một buổi sáng, cuối cùng đến cả đường đi cũng chẳng còn.

Yến Cô Minh: "Cô đi đúng hướng không vậy."

Phong Thiên Nhai: "Hay anh dẫn đường thử xem."

Yến Cô Minh: "…"

Phong Thiên Nhai: "Thạch Dương cốc không như những thung lũng khác, dưới đáy khó mà thấy được ánh mặt trời, sinh sống ở đấy toàn là những thứ chí âm. Trùng độc tà vật đầy cả, sơn dân bình thường tuyệt chẳng dám vào."

Đường rất khó đi, cây cỏ che lối. Phong Thiên Nhai vốn tiên phong dẫn đường, sau lại thành Yến Cô Minh đi trước.

Phong Thiên Nhai: "Chao ôi, nói thế mà vẫn muốn dẫn đường cơ đấy."

Yến Cô Minh đưa kiếm chặt cây cối phủ lối, "Phải đi hướng nào, cô chỉ đi."

Phong Thiên Nhai: "Cứ đi hướng này đi."

Yến Cô Minh theo hướng mà Phong Thiên Nhai chỉ, bắt đầu cất bước. Phong Thiên Nhai đi theo phía sau, lâu lâu lại chêm vài lời. "Cổ tay của anh còn cầm cự được không, nếu không thì đừng cố cử động." Yến Cô Minh ra vẻ không nghe thấy.

Yến Cô Minh sức dài vai rộng, nhánh cây chắn lối dường như đều bị chặt tận gốc. Phong Thiên Nhai nhỏ bé đi đằng sau, chẳng bị xây xát tý nào.

"Ái chà, không tồi, Anh vẫn còn vài phần hữu dụng."

Yến Cô Minh: "…"

Phong Thiên Nhai nhìn tụ kiếm mà hắn đang dùng, "Anh thấy thanh kiếm này thế nào."

Yến Cô Minh: "Kiếm rất sắc."

Phong Thiên Nhai: "Anh đã dùng nó giết người."

Yến Cô Minh: "Ừ."

Phong Thiên Nhai: "Sao lại giết."

Yến Cô Minh ngừng bước, xoay người nhìn Phong Thiên Nhai. "Cô không hỏi ta giết ai à."

Phong Thiên Nhai: "Không hỏi. Giết cũng đã giết rồi, có hỏi cũng chẳng còn ý nghĩa. Ta chỉ cần anh giải thích, tại sao lại giết người."

Yến Cô Minh kể sơ lại quá trình mình lấy trâm ngọc.

Phong Thiên Nhai nghe xong, nói: "Yến khờ, anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu được thanh kiếm này."

Yến Cô Minh: "Là sao."

"Là —–" Phong Thiên Nhai nói được một nửa, đột nhiên ngừng lại.

Yến Cô Minh cho rằng nàng lại sắp thừa nước đục thả câu, cau mày.

"Là sao, nói ta nghe!"

Ánh mắt Phong Thiên Nhai hướng về phía sau lưng Yến Cô Minh, có vẻ như đang tìm gì đó. Yến Cô Minh nhận ra Phong Thiên Nhai không phải đang đùa mình, hắn xoay đầu lại.

"Sao vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!