Chương 11: (Vô Đề)

Yến Cô Minh bám theo đằng xa, thấy nam tử nọ đi vào một tiểu viện.

Bốn bức vách bao quanh tiểu viện rất thấp, Yến Cô Minh đi từ phía cửa vào sang, cửa gỗ khép chặt.

Vì nơi này khuất nẻo nên ít người lui tới.

Yến Cô Minh vòng ra sau tiểu viện, nhìn từ kẽ hở vào. Đấy là một tiểu viện ba gian bình thường, bấy giờ chẳng có ai trong sân.

Yến Cô Minh không do dự gì, dùng lưỡi câu trên cổ tay móc vào vách, lật người nhảy vào tiểu viện một cách chớp nhoáng, không tiếng động.

Hắn đứng giữa sân chẳng một bóng người, không trốn tránh.

Tiếng rì rầm từ trong nhà lọt ra ngoài, hình như ai đó đang nói chuyện.

Yến Cô Minh đến gần.

Hắn bước thật khẽ, nhưng vẫn rất vững vàng. Mỗi một bước chân lại như mang theo một tầng áp lực vô hình. Trong kia gồm những ai, hắn không biết. Nhưng dù ấy có là quỷ môn đi chăng nữa, hắn vẫn sẽ xông thẳng vào.

Trên đỉnh Thiên Nhai, thời gian như không tồn tại, tĩnh lặng đến mức khiến hắn quên mất cuộc sống vốn dĩ. Tận khi nện từng bước vững vàng này, hắn mới chắc chắn rằng mình vẫn còn tồn tại.

Cánh cửa bị gạt phăng ra.

Hai người trong phòng sững sờ.

Yến Cô Minh bước vào quá tự nhiên, có một thoáng chúng nghĩ hắn mới là chủ nhân nơi này. Cho đến khi nam tử đứng tuổi hơn sực tỉnh, buông ngân lượng đang cầm ra, đứng dậy.

"Ngươi là ai!"

Yến Cô Minh: "Kẻ đến lấy mạng ngươi."

Chưa dứt lời, kiếm đã bay ra!

Yến Cô Minh nhanh đến nỗi khiến người khác không trở tay kịp.

Hắn xử lý gã thanh niên nép mình một bên tìm dịp chạy đi hô hoán trước nhất, tuy sức vóc bọn họ không tồi, nhưng so với một người chuyên giết chóc như Yến Cô Minh thì hãy còn kém rất xa. Yến Cô Minh tung một cước trúng bụng gã trẻ hơn, gã ọc ra một búng máu, ngã xuống đất không dậy nổi nữa.

Người còn lại rút đoản kiếm từ ngực áo ra, thừa lúc Yến Cô Minh tung chân thì đâm thẳng vào cổ hắn.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Yến Cô Minh thụp đầu xuống, trở tay xuất kiếm, lưỡi kiếm bén ngót lặng lẽ dừng ngay trên yếu hầu nam tử nọ.

"Ngươi…" Nam tử nghiến răng, "Ngươi có biết mình đang làm gì không."

Yến Cô Minh: "Ta đang làm gì."

"Ngươi đắc tội với sòng bạc Tụ Bảo chúng ta, không muốn lăn lộn ở trấn Thái Lai này nữa rồi?"

Mấy câu dằn mặt thế này, Yến Cô Minh nghe nhiều rồi.

Yến Cô Minh: "Ta chưa biết mình có lăn lộn tiếp được không, nhưng ta biết rõ, rằng ngươi không sống nổi để mà lăn lộn nữa rồi."

Dứt lời, mũi kiếm đâm thẳng.

"Á…"

Sự uy hiếp của tử thần cách mình quá gần, nam tử nọ đã biết sợ là gì.

"Tráng sĩ… Tráng sĩ tha mạng… Ngài muốn gì, tiểu nhân… tiểu nhân sẽ cho ngài tất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!