Phong Thiên Nhai đi khuất, tại quán vằn thắn, nữ tử ngồi bên phải Khanh Sĩ Việt lên tiếng.
"Thủ tọa, thuộc hạ có cần điều tra ả ta không."
Khanh Sĩ Việt hờ hững đáp, "Tại sao phải điều tra nàng."
Nữ tử ngây ra, chần chừ thưa, "Ả cách thủ tọa nội trong ba bước mà không hề hấn gì, chuyện này…"
Giọng Khanh Sĩ Việt không lạnh không ấm, không vội vã cũng chẳng rề rà.
"Trung nguyên rộng lớn, đương nhiên có nhiều kỳ nhân dị sĩ, nếu cứ thấy ai có thể đến gần ta lại phải điều tra một lần, vậy các ngươi làm đến chẳng ngơi tay rồi."
"Nhưng…"
Khanh Sĩ Việt chậm rãi phất tay, ngay khi tay hắn cử động, nữ tử kia đã im bặt.
Khanh Sĩ Việt cầm chén rượu trước mặt lên, song lại chưa uống ngay, phỏng chừng là đang thưởng thức hương rượu.
Hắn nhìn chất lỏng mát lạnh đấy, đoạn buông lời.
"Nhưng, tên của nàng, đúng là đã khiến ta bất ngờ."
Nữ tử bên cạnh hỏi: "Tên? Ả bảo tên mình là Chu Chí, chẳng hay tại sao lại khiến thủ tọa bất ngờ."
Khanh Sĩ Việt: "Chu Chí, Chu Chí, ngươi nhẩm cái tên này vài lần, nghĩ xem nó giống thứ gì."
Hai nữ tử vâng lời hắn, đọc thầm cái tên này vài lần.
Chu Chí Chu Chí…
Nữ tử ngồi bên trái Khanh Sĩ Việt khẽ nhíu hàng mày thanh tú.
"Chu Chí, nhẩm vài lần thì có vẻ giống con nhện*, ngoài điểm này ra thì không còn gì khác."
[*Chu Chí (: [zhūzhì]) và con nhện – Hán Việt là tri thù (: [zhīzhù]) có cách đọc đảo ngược nhau.]
Khanh Sĩ Việt khẽ cười, "Đúng, là nhện."
Nữ tử vẫn chưa hiểu, "Nhện thì sao ạ, xin thủ tọa thỏa nỗi nghi hoặc của chúng em."
Khanh Sĩ Việt không đáp mà hỏi ngược: "Tên hai người các ngươi là gì."
Hai nữ tử này nhìn nhau, người bên phải đáp: "Tỷ muội chúng em là Uyển Hoa, Uyển Dung."
"Ồ." Khanh Sĩ Việt cười nhạt một tiếng, "Mới đến trung nguyên vài tháng, đã quên tên cố hương rồi."
Tiếng cười khẽ của hắn khiến tỷ muội Uyển Hoa Uyển Dung sợ tái mặt, đang ở giữa đám đông nên kiêng kỵ không thể quỳ, nhưng vẫn cúi đầu thật thấp nhận tội.
"Thuộc hạ biết sai… Thuộc hạ là Hoán Bách Túc, muội muội Hoán Hải Minh, đây là tên mà thủ tọa đã ban cho hai tỷ muội, chúng em vĩnh viễn không dám quên."
Khanh Sĩ Việt: "Bách Túc, Hải Minh, chính là hai loại cổ độc hiếm thấy ở phiên cương, nhưng nói trắng ra, ở trung nguyên chẳng qua chỉ là rết và sâu keo. Mà khắc tinh của hai loại độc vật này, là nhện."
"Vậy…" Uyển Hoa do dự đáp: "Đây là trùng hợp ạ…"
"Ha." Khanh Sĩ Việt cười cười, không nói.
Mặt khác, sau khi rời khỏi quán vằn thắn, Yến Cô Minh đã trở lại trung tâm thị trấn. Hắn không rõ đường sá ở trấn Thái Lai, chỉ ngẫu ý bước dọc theo lề. Cứ đi theo mạch đường chính, đến một ngõ hẻm rẽ ngang, hắn dừng bước.
Tuy đây là lần đầu tiên hắn đến nơi này, nhưng mọi thành trấn đều có vài nét giống nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!